Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Tuệ Mai » Bay nghiêng vòng đời (1971)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 05/09/2025 20:31
Phải chăng đây hình ảnh chiêm bao
trong giấc ngủ lạ lùng trái đất.
Mỗi sớm khi thức giấc
mình như kẻ lạ nhà
loay hoay vòng mắt nhạt
tìm hướng cửa vào ra.
Một nỗi gì quên nhớ
trong giấc nhẩm đêm qua
có nỗi gì quên nhớ
óc tính hoài không ra
Thường là nhờ đẩy thau nước ấm
ấm cùng mình phòng tắm hơi sương
Thường là nhờ mảnh chăn kéo lại
hơi gồi mềm úp mặt thầm nghe
Thường là vội đẩy mình công việc
làm để tìm, tìm nhớ điều quên
Phòng tắm gương treo
mình soi lại thấy mình lạ hoắc
em đấy ư? À, em đích thực
dội cho em nước mát vô ngần
mát thân thể khô hoài như rạ.
Em đấy ư, ngó buồn em quá
tôi trả lời sao
về ngày tháng hạ
tôi trả lời sao
về người qua đó
Những người qua đó
thôi xin đừng buồn
thôi xin đừng hờn
tôi loài óc cỏ
tôi loài tim rơm.
Tôi loài có cánh
bay lượn lang thang
vườn cỏ hoa đất nhỏ
trời huyền thoại mênh mang
Tôi loài có vây
tháng ngày sông biển
trong thế giới vơi đẩy
lượn bơi ngoài hạnh phúc
Và, tôi, đích thực loài thiêu thân
say mê dâng mình vào lửa
khi nghe thân thể cháy dần
tưởng ngọn đỏ đang thêm rực rỡ
Đã không có bình yên
cho nô đùa tuổi nhỏ
đã không có bình yên
cho gót hồng thiếu nữ
thì làm sao bình yên
cho chặng đời dốc đá,
Sự thực tôi nào phải chiếc xương sườn
mà có thể đính kèm ai được nhỉ,
Nên cứ mãi lạ nhà
mỗi sớm khi thức giấc
nên cứ mãi ngấn ngơ
giữa vòng người nôn nả.
Nên cứ đi đi hoài
như một trời mây nổi
như một dòng nước trôi
như một đời gió thổi
như một kiếp mưa rơi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.