Mỗi lần ta trở về trường cũ
Thấy cảnh ngày càng đổi khác xưa
Quên lãng um tùm cây lẫn cỏ
Nhớ nhung lộn xộn nắng xen mưa.
Sân bóng thành khuôn viên rực rỡ
Bờ mương hoá kiến trúc huy hoàng
Bản thân ta cũng già thêm nữa
Chớ trách rêu xanh, lá úa vàng.
Hình ai sót lại trên khung cửa
Mắt nhạt nhoà, môi khẽ thở than
Đã sống chưa bao giờ nuối tiếc
Không sai gì, chỉ mất thời gian.
Hà Nội, 12/6/2013.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.