Tay nắm đôi tay, người chiến hữu,
Gác lên mũ súng,lính sương mù!
Sương mù phía bắc dãy núi cao,
Nước non hùng vỹ,tay hô hào.
Đường xa chẳng đáng, vì mong mỏi,
Bước dũng trên đường,lối ngã ngao.
Mây mù chắn lối, dẹp mây phù!
Nửa hồn anh Đăng, hoà nước lũ.
Anh Đạt, thằng Liên nằm rừng ngủ,
Ngủ vì lao dại, súng quân thù.
Tiến cũng nằm xoài dưới gốc cây,
Mặt xanh tím tái người không dậy,
Kế bên khẩu súng vẫn xem mây,
Tiếc cho anh bạn thuở ban ngày.
Đường rừng xa lắt, nhiều rừng rậm,
Bếp đang nấu nướng, giọng lẩm bẩm.
Nay tới mười hai giờ còn năm.
Bảy ông trời giấu, giấu chốn nào?
Ba xác bụi lao, xoải trên pháo,
Một ông lạnh ngắt, trước không gào.
Bếp bên than hồng khóc thút thít,
Súng sắc hơn dao, khói mù mịt!
Cơm cho tiểu đoàn, dư bảy chén!
Bếp mất hai người, lòng lén lau.
Chỉ huy hy sinh vì lính trẻ.
Cậu nhóc sinh viên tuổi học hè,
Đi lính Việt Minh vì lý tưởng,
Nằm lên cả súng, ngủ gai giường.
Tuổi trẻ ôn hoà anh phải vươn,
Giương cờ mà bước, tiến song phượng,
Đi qua nửa chặng, dặn tứ phương,
Áo rời áo rạc, giữ đi đường.
Đi về tụ điểm, họp đại đội,
Mất bảy bằng hữu, lệ trên môi.
Xung quanh đồng chí, áo lôi thôi,
cạnh là tiểu đội, khói đỉnh trời.
Như lũ trẻ con, tay nắm chặt,
Hát đoạn hành khúc, bài lúa gặt,
Hát cho những người bị địch bắt,
Hát cho rừng thiêng lá bị cắt,
Hát cho linh hồn,Lính, Bạn, Tôi
Hỡi những người hùng, tối chia phôi!
Con đường,đời lính, của chúng tôi,
Con đường sâu thẳm của đời người!
Tay ôm giông bão, tay ôm súng,
Ta ôm cuộc sống, ta ôm đời,
Ta ôm đồng chí, ôm đồng bào,
Hỡi những hy sinh, những cuộc đời,
Sao cho ánh sáng, dìu nhau đi,
Một đời đồng chí, tình đồng chí.
Ta hát núi rừng, sóng biển chi?
Ta hát cho đời, lệ ướt mi!
Hát cho những kẻ, ở đường đi.
Hát cho những kẻ, đã rời đi.
Nhà tôi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.