Gió mang đi nỗi nhớ người
Cành lìa khỏi lá, đời nào chẳng mong
Khẽ chạm vào đoá sim này
Tử sắc lỗng lẫy, nhớ thương vơi đầy
Bóng lưng tình cũ mãi xa
U sầu ta uống, nhớ người nhớ ta
Ngày nao còn quyến luyến ngươi
Mỗi phương mỗi ngã, có người và ta
Đêm có gió và mình ta
Mây mờ hoạ gió, hoạ vào nét xưa
Sau hồn, còn nét ngây thơ
Hồn nhiên thề thốt,uyên ương một đời
Năm tháng ước hẹn lời thề
Thuở nào còn nhớ, chuyện về người xưa
Ánh bạc đã rọi muôn nơi
Ánh trăng chợt tắt, ánh đèn chiếu lên……..
Chiếu cây hoà lá, trời xanh an bài
Ngày xưa lá đổ muôn phần
Ta chẳng đem lời,hẹn ước ngày ấy
Cất thành lời ca muôn đời.
Thì bây giờ, ta lại phải lìa xa
Nụ hoa hồng tối, thẳm sâu muôn loài
Huyền hoạ ánh trời bỗng sâu
Cội tình đã cạn, ánh bạc tàn phai
Lời thề không kịp cất vang
Vọng lại ca cổ, tê sầu u tím
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.