Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: tình cảm (11) Đơn phương (22) mùa xuân (52)
Đăng ngày 19/01/2026 17:05, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Trần Văn Minh vào 19/01/2026 17:08, số lượt xem: 86

Đi qua tất cả
đủ để em nhận ra
một chút và từng chút một
không đủ để thành thứ lớn lao mà em nghĩ
sao lại hững hờ?
hỡi?
không giống như những gì em từng nghĩ…
chỉ là mình em.

Mùa Xuân này lại khẽ
rung rinh qua làn mây
khẽ chạm vào kẽ lá
rung rinh cây,
khẽ chạm mây,
qua nhanh,
không kéo lại
hãy rơi
như mùa thu đã từng trôi qua nhanh đôi bàn tay
đối nhau,
em không muốn đợi
và cũng sẽ chẳng đợi
vì đâu?
sẽ chẳng đi về đâu?
ong bay và bướm lượn

Để xuân đi cho sắc tàn cùng hoa rơi rụng rời
chạm đất…

Sương rơi
pha lê rơi
lá rụng rời…

Ngày 18 tháng 01 năm 2026