Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ta phải trang xong cái nợ ta,
Lẽ đâu chịu nợ mãi ru mà ?
Đường con, bu nó một năm một
Tính tuổi nhà thầy: ba lẻ ba.
Mở mặt quyết cho vua chúa biết,
Đua danh kẻo nữa mẹ cha già!
Năm nay ta học, năm sau đỗ,
Chẳng những Lương Đường[1] có thủ khoa.


Chú thích:
[1]
Tên làng của vợ tác giả (Hải Dương) có nhiều người thi đỗ.