Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 14/07/2014 09:38, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 14/07/2014 09:41

Trên nắp hộp đồng hồ
                              chàng Kim Trọng bằng đất nung
                              đi chơi xuân
                              một mình một ngựa
Ban ngày tôi vội vã
Không nghe hối hả thời gian
Tưởng chàng Kim Trọng cũng thư nhàn
Vó ngựa không tung làn bụi nhẹ
Mọi vật ban đêm trở về bản thể
Con thạch sùng chép miệng tiếc ngày đi
Tiếng tích tắc đồng hồ thành tiếng vó ngựa phi
Giờ phút chạy đâu mà vội thế?
Chàng Kim thúc ngựa phi không nghỉ
Đi tìm nàng Kiều
Ôi “nỗi riêng nhớ ít tưởng nhiều”
Chàng thúc ngựa vào mênh mang trời biển
Đến một nơi không bờ không bến
Hình như có bắt gặp nàng
Có vầng trăng hẹn ngọc thề vàng
Nhưng khi vòng tay chàng khép chặt
Thì nàng Kiều buột đi đâu mất
Chàng chỉ còn ôm chiếc bóng mà thôi!

Tôi chợp mắt một hồi
Tiếng động ban ngày vừa nổi dậy
Giờ phút bước đi, nghe chẳng thấy
Trên nắp đồng hồ
                             chàng Kim Trọng cô đơn
Chỉ có ngựa chàng hiểu được nguồn cơn


Tháng 12-1986

Trên bàn viết bên giường nằm của tôi có chiếc đồng hồ báo thức để trong hộp gỗ. Hoạ sĩ Lê Quốc Lộc tặng tôi pho tượng Kim Trọng cưỡi ngựa bằng đất nung. Tôi đặt chàng Kim Trọng trên nắp hộp đồng hồ.

Nguồn: Tiếng vọng (thơ), Trần Lê Văn, NXB Hà Nội, 1987