Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 13/07/2014 21:19, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 13/07/2014 21:25

Ven hồ Tây, khóm cây hoa ban
Có phép lạ, nào ai biết được
Khi trái nắng giở trời bất chợt
Vợ chồng giận nhau
Chồng kiên gan
                          đứng bên vợ, khẩn cầu:
"Thôi bớt giận, lên hồ Tây hóng mát!"
Thấy bóng cây ban
                      vợ liền đổi khác
Ôi! Cây hoa núi quê nhà
Gió cây từ Chiềng Ly xưa xa
Thổi về hồ Tây ngữ ngôn huyền thoại
Vợ và Cây hiểu nhau tiếng nói
Từ thời
                "Nai hoẵng biết kêu than
                 Chim ưng biết kể chuyện
                 Lợn, chó biết van xin
                 Cây chặt ra, ròng ròng máu chảy..."
Vợ và Cây cứ chuyện trò như vậy
Chồng lặng im nghe
Nước và trời cũng lặng im nghe
Cái bực dọc hàng ngày
                                      như mây đen tan đi
Vợ thôi giận chồng
Chồng thôi giận vợ
Và chẳng giận hờn ai nữa
Dẫu bồ hòn cũng ngọt vị hoa ban

Thành lệ trong nhà, mỗi độ xuân sang
Chồng lên hồ Tây hái hoa ban tặng vợ


Sắp xuân Đinh Mão 1987
Các câu thơ trong dấu ngoặc kép trích trong "Truyện kể bản Mường" của đồng bào Thái ở Tây Bắc nước ta.

Nguồn: Tiếng vọng (thơ), Trần Lê Văn, NXB Hà Nội, 1987