Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 14/07/2014 09:45, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 14/07/2014 09:46

 Kính gửi bà Tú Xương nhân dịp ông Tú lấy  vạt áo bông che đầu bạn gái một đêm mưa
 
Lỗi tại trời đêm qua mưa xuân
Nên vạt áo ông phải che đầu người đẹp
Cũng lỗi tại vạt áo ông không hẹp
Như cánh chim trời cứ thế vung lên
 
Bà Tú rộng lòng, bà Tú đừng ghen!
Thôi để mặc “khăn đầu ai khô, áo bông ai ướt’’
Hai người ấy trong mưa đêm nhịp bước
Rồi “rạng ngày ai biết ai đâu’’
 
Ôi! Bệnh nhà thơ mắc phải từ lâu
Trót mang nặng một “trái tim vô số’’
Trao tặng bao nhiêu vẫn còn đầy ứ
Người ta không nhận cũng đem cho
 
Bà Tú đừng ghen, bà Tú đừng lo!
Bà là mái nhà, bà là tổ ấm
Khi trời chuyển gió to mưa nặng
Mái đầu ông, không vạt áo ai che
 
Dù muốn hay không, ông phải quay về
Thơ biết ơn bà, ông viết bằng máu lệ
Nhiều đêm chẳng mưa nguồn chớp bể
Ông buồn nhớ bâng quơ, bà cứ yên lòng…


Thu 1986

Nguồn: Tiếng vọng (thơ), Trần Lê Văn, NXB Hà Nội, 1987