Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đức Tín
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 08:41
Từ miền tây tôi đi
mạch sông đã ngưng chảy
vài nhánh đã đóng cửa lòng
ông bà tôi bám biển
nhiễm mặn lên tròng mắt
sống trong bão và ngủ vùi trong bão
Từ miền tây tôi đi
lời ca cổ nhọc nhằn
nhịp song lang giữ đất
bà ba em mặc để giữ làng
Những người đầu tiên đến như đước
hạt rơi và vươn ở đâu
ta dựng nhà ở đó
đặt tên xóm là bảy nổi ba chìm
đặt tên con là lụm là mót
Từ miền tây tôi đi
vạt rừng và cửa biển
vỗ và mọc trên lưng
Miền tây tôi
như ngọn hải đăng
ngàn đời không soi được chân mình...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.