Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thu Nguyệt » Ngộ (1997)
Đăng bởi Vòng Xoay Định Mệnh vào 22/07/2009 09:38
Lắc đầu cho lá xưa rơi
Đừng vương tóc nữa cho đời rối thêm.
Cây xưa dù dáng vẫn mềm
Cành cong em sợ tên thêm một lần
Bắn vào phía cuối gian truân
Xin cay nghiệt chớ hai lần đả thương.
Biển xin sống với trùng dương
Em xin sống với bình thường suối sông.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.