Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 27/02/2013 01:56, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Hoa Xuyên Tuyết vào 27/02/2013 01:57

Khóc một chút thôi rồi sẽ lại yêu người
Những thắm thiết nay đã là xa xỉ
Loay hoay muốn dập tắt đi đống lửa
Lại vụng về cơi gió
lửa bùng lên

Những tàn tro kỷ niệm không tên
Tưởng đã tan đi lại hoá thành mồi lửa
Đã bình thản đi ngang qua đêm tối
Lại run lòng trong quầng sáng thiêu thân

Giận tiếng gọi vu vơ khi vết nhớ gần quên
Bông tuyết cũ ngập ngừng trên vai áo
Vừa hôm qua thôi nồng nàn yêu dấu
Chỉ một lời
Đã tan buốt
trên tay.

Trong mơ em nhìn thấy cơn say
Em thấy tình yêu!
Mà tỉnh táo:
Tất cả thành giả dối?
Vậy say cứ say đi anh - đừng nghiêm trang nữa
Tự quên mình để được mình hơn!

Nhắm mắt vào cố nhớ một nụ hôn
Anh trao em
Và anh lấy lại.
Nụ hôn tình yêu chỉ một
Trao cho người này sẽ biến mất ở người kia

Em không buồn đâu em chỉ cố quên
Anh cứ tưởng em quên dễ lắm
Nên nheo mắt nhìn em, anh khẽ hát
Em giữ một dòng sông trôi lặng trong người...

Khóc một chút thôi rồi sẽ lại yêu đời
Những thắm thiết nay đã là xa xỉ
Loay hoay muốn dập tắt đi đống lửa
Lại vụng về cơi gió
lửa bùng lên...