Thơ thành viên » Thi Tân » Trang thơ thành viên » Thế địch thanh (Tiếng sáo đời) (2014-2022)
– Tại sao người lại khóc
Khi tôi còn ở đây,
Trong bập bùng đốm lửa,
Trên xào xạc tán cây...
Tại sao người lại khóc
Khi tôi còn ở đây,
Dấu son hằn phiến đá,
Nụ hoa giữa đường ray...
Tôi vẫn còn đây,
Vết chân chưa mòn góc,
Tôi vẫn còn đây,
Giọt sương trên mái tóc.
Cớ sao người lại khóc?
Vẻ cô đơn như phút giây đầu,
Tôi chẳng còn nhìn thấy đã bao lâu…
– Người đến bên tôi
Giữa muôn dặm gập ghềnh trắc trở,
Người đã theo tôi
Suốt bao nhiêu trăng lặn trời tà,
Người uống cùng tôi
Những mồ hôi máu mắt tuôn ra,
Người bỏ rơi tôi
Bơ vơ giữa vinh quang no ấm.
Người đã cho tôi lòng ham được sống,
Đứng dậy bước đi, mở mắt nhìn đời,
Người đã đem trả lại cách khóc cười
Ở đâu đó tôi từng làm rơi mất.
Và giữa những tháng năm mờ mịt nhất,
Bởi có người, tôi còn thấy ngày mai.
Chính là người, người đó, chứ nào ai
Dẫn tôi đến được hôm nay rạng rỡ...
Nào có nhẽ đang tâm người nỡ
Sẻ đắng cay mà chẳng hưởng ngọt bùi?
Tôi đã ôm, ghì chặt lấy thân người,
Mà bỗng chốc, vòng tay tôi trống rỗng...
Trời đất hỡi! Giữa trăm miền cao rộng
Biết phải lần tìm theo đến nơi đâu?
– Đứng lại đây, nào tôi đã đi đâu,
Tôi đã hứa sẽ theo người mỗi bước.
Từ khi mới gặp nhau thuở trước,
Tôi đã thương
Ánh mắt lẻ loi thấm đẫm mưa phùn,
Tôi đã nhìn
Trái tim đỏ rực tấm thân u uất,
Tôi đã tin
Tương lai vẽ từ bàn tay khô nứt,
Rồi tôi yêu
Tất cả những gì người đã tạo ra,
Nên tôi nguyện cùng người gánh vác,
Mặc bao mùa sương tuyết phong hoa.
Người có hay chăng,
Những hạt giống người gieo năm ấy
Đã nên xanh những cánh rừng xa,
Lại có hay chăng,
Những cánh tay run người từng nắm lấy
Đang dựng xây nên vững chãi sơn hà.
Và nụ cười, tôi nhặt được giữa truông,
Người nhận lại, mở tấm lòng khoá kín,
Đang nở thắm khắp nơi ta từng đến,
Rực rỡ trên môi mỗi con người.
Tôi vẫn còn đây,
Trong kì tích từ đôi bàn tay ấy,
Vẫn là người đầu tiên nhìn thấy
Mọi nẻo đường người sẽ đi qua,
Vẫn chìm đắm trong muôn lời hát
Rộn vang từ cửa sổ mỗi nhà.
Và người hãy trông ra,
Ở xung quanh là bao nhiêu bè bạn
Người từng cùng họ chung vui sẻ nạn,
Giờ họ về đây, để sánh bước bên người.
Dẫu có xa tôi,
Người cũng không còn cô độc nữa rồi.
Nên hỡi ôi, xin đừng khóc nữa,
Đứt ruột gan tôi!
– Tôi đã lớn lên rồi
Từ ngày mưa hôm đó,
Nhưng những phút giây ta cùng gắn bó
Nào đâu có dễ quên...
Hứa với tôi,
Nếu như người còn ở gần bên
Thì xin hãy trả lời
Mỗi khi tôi gọi,
Để tôi biết mình không trơ trọi
Giữa những công trình
Còn in rõ dấu tay ta...
– Và hứa với tôi
Đừng dừng lại
Rồi người sẽ thấy tôi
Vẫn luôn tồn tại
Trong tất cả những gì bàn tay ấy sinh ra.
Và tôi sẽ trả người cái ôm
Nếu như người nằm xuống,
Ta lại cùng trông ra khắp sơn hà
Để kiếm tìm lại muôn dấu vết
Bốn bàn tay ta.
29.11.2022
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.