Cô ơi giỏ nặng trĩu đầy,
đi bao xa vậy, chân tay rã rời,
mong đổi công lấy làm lời?
Đường thì xa, dưới mặt trời bụi nung.
Kìa, hồ sâu thẳm đầy tràn
đen như mắt quạ, bờ nghiêng cỏ mềm.
Nhúng chân mỏi dưới nước tràn,
gió trưa xuyên ngón tay làn tóc bay;
bồ câu ru hát ngâm nga,
lá thì thầm bí mật hoà bóng râm.
Có hề chi, phút giờ trôi
và mặt trời lặn, đơn côi con đường
mất hút trong nắng phai tàn.
Kia nhà tôi đó, bên hàng rào hoa
Tôi sẽ hướng dẫn cô qua,
dọn giường cô nghỉ, thắp đèn cho cô.
Sáng mai, tiếng vắt sữa bò
khua đàn chim dậy, kêu cô thức liền.