Ngày xuân ánh sáng xa hoa,
thi sĩ hãy hát khúc ca cho người:
đi qua chẳng chút chần chừ,
vừa cười vừa chạy chẳng hề ngoái lui,
nở bừng vô cớ niềm vui,
không hề tiếc nuối khi nhanh lụi tàn.
Đừng ngồi lặng lẽ lần tràng,
những giọt nước mắt nụ cười đã qua,
đừng dừng lại nhặt cành hoa
rụng từ đêm trước, đừng ra kiếm tìm
những thứ tránh bạn, để tìm
hiểu những ý nghĩa điều không rõ ràng,
hãy giữ khoảng trống trong đời,
để cho âm nhạc cất lời thẳm sâu.