Thơ » Ấn Độ » Tagore Rabindranath » Quà tặng tình nhân (1918)
I clasp your hands, and my heart plunges into the dark of your eyes, seeking you, who ever evade me behind words and silence.
Yet I know that I must be content in my love, with what is fitful and fugitive. For we have met for a moment in the crossing of the roads.
Have I the power to carry you through this crowd of worlds, through this maze of paths? Have I the food that can sustain you, across the dark passage gaping with arches of death?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Tôi đan chặt lấy tay em,
tim tôi lao xuống bóng đen mắt này,
tìm người lẩn tránh tôi hoài
sau những lời nói và rồi lặng im.
Nhưng tôi biết phải hài lòng
tình yêu, với những chập chờn thoáng qua.
Vì ta đã gặp được nhau
chỉ trong khoảnh khắc ngã tư trên đường.
Liệu tôi có đủ uy quyền
dẫn em qua những cộng đồng thế gian
xuyên qua những lối mê cung?
Có đủ lương thực để cùng bên em
băng qua đường dẫn tối tăm
cổng vòm há hốc của thần chết không?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.