Thơ » Ấn Độ » Tagore Rabindranath » Quà tặng tình nhân (1918)
Methinks, my love, before the daybreak of life you stood under some waterfall of happy dreams, filling your blood with its liquid turbulence. Or, perhaps, your path was through the garden of the gods, where the merry multitude of jasmine, lilies, and oleanders fell in your arms in heaps, and entering your heart became boisterous.
Your laughter is a song whose words are drowned in the clamour of tune, a rapture of odour of flowers that are not seen; it is like the moonlight breaking through your lips’ window when the moon is hiding in your heart. I ask for no reason, I forget the cause, I only know that your laughter is the tumult of insurgent life.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Em yêu, anh đã nghĩ rằng
trước khi tia nắng đầu tiên của đời,
em đã mơ dưới thác rơi
chảy đầy huyết quản rối bời niềm vui.
Hay đường em dẫn xuyên qua
vườn thần đầy huệ, lài, hoa trúc đào,
mừng vui rơi xuống tay đầy,
và rồi náo nhiệt len vào tim em.
Em cười là khúc nhạc tươi,
mà lời chìm dưới cao trào hoà âm,
như vô hình thoảng hương say;
như ánh trăng thấu xuyên làn môi em
khi trăng ẩn náu tim em.
Không cần duyên cớ, chẳng cần nguyên nhân,
anh chỉ biết tiếng em cười,
là sự xáo động cuộc đời bất tuân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.