Thơ » Ấn Độ » Tagore Rabindranath » Quà tặng tình nhân (1918)
You allowed your kingly power to vanish, Shajahan[1], but your wish was to make imperishable a tear-drop of love.
Time has no pity for the human heart, he laughs at its sad struggle to remember.
You allured him with beauty, made him captive, and crowned the formless death with fadeless form.
The secret whispered in the hush of night to the ear of your love is wrought in the perpetual silence of stone.
Though empires crumble to dust, and centuries are lost in shadows, the marble still sighs to. the stars, “I remember.”
“I remember.“—But life forgets, for she has her call to the Endless: and she goes on her voyage unburdened, leaving her memories to the forlorn forms of beauty.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Người chấp nhận mất quyền vương,
ước cho nước mắt tình thương trường tồn.
Thời gian chẳng xót tâm hồn,
nó cười nhạo nỗi đau buồn đấu tranh.
Quyến rũ bằng nét đẹp xinh,
người giam cầm nó, tặng hình không phai
cho cái chết bất hình hài.
Bí mật thầm nói bên tai người tình
trong đêm khuya tối lặng thinh,
khắc sâu vào đá lặng im đời đời.
Dù đế chế có tàn rơi,
trăm năm lạc lối nơi tăm tối dài,
Đá cẩm thạch vẫn thở dài
với ngàn sao, ‘’Trẫm nhớ hoài không quên’’.
‘’Trẫm nhớ’’, đời lại lãng quên,
vì nàng theo tiếng gọi lên vĩnh hằng:
nhẹ gánh đi tiếp hành trình,
bỏ lại ký ức đẹp xinh đau buồn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.