Thơ thành viên » T. Hoài Anh » Trang thơ thành viên » Nội tâm nhật ký » Trôi miên man
Vẫn màn sương còn vất vưởng trong lòng
Cứ vơi đầy theo nhịp chiều sầu hắt
Cứ chùng chình như lá vàng gợn hát
Và dai dẳng như vệt sáng chập thu.
Và cơn sóng chiêm bao lại dập dìu
Một hình thơ trở lại giấc kẻ thơ
Như lạ lẫm mà thân quen biết mấy
Như vừa yêu mà đã chết bao giờ.
Ta lạnh lẽo trước vệt sao sáng chói
Giữa nhân gian. Con mắt kẻ cuồng si
Đang chới với trong thẳm sâu hải ái
Rồi nhận ra thẳm sâu chẳng có gì.
Ta đâu nắm giọt mật trong mắt ấy
Hơi thở em cũng thoảng đẫm trời mây
Rằng em cũng quấn quít tình duyên mới
Để mặc quên bóng dáng kẻ bi này.
Kìa minh tinh chứng giám lời xưa khắc
Đoạn chiêm bao há hoá được về sau?
27/4/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.