Thơ thành viên » Tử Đằng » Trang thơ thành viên » Tập thơ “Vong”
Mặt nguyệt khóc rên khít vách hồn,
Trời nhả vạn tơ lạnh tê điếng.
Thơ tôi lở máu, sực tanh nồng,
Than ôi! Sầu thẳm hoá dại điên.
Ai bên kia đấy, bóng ai trông?
Có ngờ hồn kẻ chết bên này.
Mây gió đưa tang tôi vạn ngày,
Thơ điên chết dở bán ai đây?
Tiếng cười ha hả như phỉ nhổ,
Vong đói đương bứt giàn trăng sao.
Kết dãy u buồn khóc nức nở,
Khéo mi rứa máu, bạc cả màu.
Sông ngân hà lợn cợn lẫn châu lệ,
Máu trăng ướt sũng tấm thây thuê.
Bóng người đưa đò dìu vong say,
Âm thanh im phắc vắt vân thê.
Tôi lại lỡ hẹn với ước vọng?
Chuyến này tôi đến trễ “trăm năm”.
Thơ đằm thắm theo hồn vô hạn dặm,
Phần dương thói rữa, vẫn còn âm…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.