Có một tên thi sĩ...
Lanh thang khắp tận cùng tiềm thức.
Tay trái hắn cầm xấp giấy trắng,
Tay phải cầm một khẩu lục bạc.
Tiếng lòng - tiếng trời như hoà làm một,
Từng bước, từng bước, từng bước...
Hắn đi tìm thiên sứ của đời mình,
Với khẩu súng cùng lời cầu ước.
Hắn băng qua vùng đất của nỗi nhớ,
Nơi xương rồng say giấc trên hoa tươi.
Nơi bầu trời hồng rực rỡ suốt ngày đêm,
Khiến tim hắn bỗng thấy vui vời vợi.
Hắn băng qua vườn địa đàng chín trái,
Nơi ong bướm hứng khởi hái hương mật.
Nơi tình tứ sóng soải trong đôi mắt,
Xúc cảm hạnh phúc với hắn rất chân thật.
Hắn đi tới cõi chết tên “đau thương”,
Nơi thây hắn bị xâu xé bởi sự chia ly.
Diều hâu và kền kền,
Bám theo xác, rơi vãi khắp đường đi.
Trời ngà đỏ do những lần búng huyết,
Gió vút rát thịt; Mây kia thì than khóc.
Lê lết đôi chân với lũ dòi bu nghi ngút,
Việc thở giờ với hắn quá cực nhọc.
Hắn đã thấy một nơi tựa ốc đảo,
Nơi có ánh sáng giữa địa ngục tăm tối.
Có nguồn nước xoa dịu con tim đương thối rữa,
Và con dao cho hồn hắn tiện nói.
Nhưng chỉ là ảo trong hư ảo...
Hắn bừng tỉnh.
Thấy mình trần trụi giữa nơi “tuyệt vọng”.
Hắn gượng hết sức để bò tới,
Hắn chẳng rõ “thời gian” có còn không.
Cuối cùng hắn được thoả ước nguyện.
Một tiên nữ với đôi cánh trắng.
Một đôi mắt thuần khiết,
Làm hắn trở nên thổn thẹn.
Hắn giơ khẩu súng đã lên đạn,
Chỉa vào cô gái, giữa thuỳ trán.
Căn chỉnh. Và rồi...
Hắn quăng khẩu súng khỏi bàn tay nhuốm đỏ.
Hắn thét đứt sợi thanh quản cuối cùng,
Hắn phát điên như thể đây là lần trót.
Hồi lâu, hắn chẳng còn cự quậy
Hắn đưa với xấp thơ hoạ bằng mực máu.
Cô cười hiền hậu và trao nụ hôn từ biệt,
Nước mắt hắn đã khô, nay chảy ròng ròng.
Dần cúi đầu,
Và im bất động...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.