(1) Có làn gió nào – không biết nhớ!
Có hoa tươi nào – chưa nở rộn rang!
Tình tôi trên má em cả rồi,
Ôi nàng thiếu nữ của xuân sang.
Hoa phượng đỏ- như màu môi nàng vậy,
Làm hồn tôi mấp mấy giữa trời say.
Xin thiếu nữ. Xin nàng khoan vội bước,
Cho tôi đây gửi: tương tư đêm ngày.
(2) Anh nhớ em, nên anh nhớ gió
Nhớ mây, nhớ nắng, nhớ vầng trăng sa.
Nhớ khúc chuyện trò nghe chẳng rõ,
Vì mải để tâm – ánh mắt ngà.
Ôi tim anh như hoá thành cánh bướm lạ,
Anh yêu cái trời của tiết đông buốt giá.
Và say nắng trong cảnh khuya hữu tình,
Mà thường ngày chẳng thiết bận tâm.
oh-la-la oh-la-la la-la-la,
Tiếng hát hồn anh cứ ngân nga mãi thế..
Ngày đầu gặp, em đã làm gì đâu,
Sao giờ này, anh nửa tỉnh nửa mê.
Anh vật vờ như xác không linh hồn,
Chắc có lẽ em đã vô tư- cắp.
Anh vừa trách, cũng vừa mang thương nhớ
Trăng ngẩn ngơ, ngồi xổm dòm kẻ mơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.