Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 16/02/2025 10:08, đã sửa 7 lần, lần cuối bởi Tử Đằng vào 13/03/2025 07:42, số lượt xem: 388

Em hỏi mai này anh làm gì à? Một thi sĩ.
Cùng lắm cũng phải là một nhà thơ chân chính.
Anh sẽ trao cho cuộc đời cả tâm hồn và lý trí,
Để đổi lấy một thế giới diệu kì của riêng mình.

“Liệu anh sẽ đói, nghèo mọn, và bất lực?”
Anh biết rằng: làm thơ đâu chỉ để kiếm tiền.
Anh sẽ sống bằng nhiều nghề khác nữa,
Và không bao giờ bán rẻ vần thơ điên!
Anh sẽ kiếm tìm một con đường,
Nơi chỉ bản thân anh mới có thể đi.
Anh sẽ thoát li khỏi những cái tầm thường,
Những cái đơn điệu vô nghĩa - vô ý.

Anh sẽ làm thơ đến bao giờ?
Đến khi ánh sáng không còn trên trần gian,
Đến khi con người ta không còn xúc cảm,
Anh và em, đến khi ta mất mạng…
Anh sẽ tranh thủ gom từng gợn sáng của trăng,
Khúc thì thầm tình tứ của gió gửi chị Hằng.
Từng mảnh buồn bị trần gian vứt bỏ,
Anh mơn trớn tất cả, cả những điều cay đắng.

Nhưng,
Có những lúc anh không thể theo kịp,
Với những ước vọng đã đề ra.
Anh sẽ bỏ cuộc hay đi tiếp?
Anh không biết.
Anh chỉ cảm thấy rằng: anh yêu và sẽ yêu mãi,
Thế gian không màu hồng, anh biết.
Và ngày mai không gì là chắc chắn…
Anh vội vàng gói ghém đến sức cùng lực kiệt.
Chỉ vì một lý do: không để mình hối hận!

Anh sẽ chết, ấy là điều tất yếu,
Nhưng hi vọng rằng:
Những vần thơ hôm qua…
Hôm nay…
Ngày mai…
Rồi sẽ tồn tại mãi mãi.
Sẽ không còn những nỗi dang dở - nuối tiếc.
Để trọn vẹn sứ mệnh nơi trần ai…

Anh khác người,
Đương nhiên phải khác người.
Người bảo anh điên,
Anh chẳng biết: có điên không em ơi?
Anh muốn sống một cuộc đời ly kì,
Không phu phí - một phút giây trôi qua!
Người cứ nhìn và cứ việc miệt thị,
Thơ của anh, không dành cho tất cả.

Anh yêu đời, yêu, yêu lắm em ơi!
Nếu chỉ nhìn làm sao thoả được lòng.
Anh phải viết, phải nói, phải mơ mộng,…
Để hồn mình xích lại gần với trăng,
- Anh sẽ chết mặc dù vẫn còn sống,
Nếu ngày mai anh không còn làm thơ…

Nên em ơi! Đời anh chẳng yên đâu.
Nó gồ ghề như dòng thác cội nguồn,
Nó rất dễ bị suy tàn hay phân tán,
Vì mải mê chạy theo cái chữ “buồn”...