Tôi lại về quê mẹ nuôi xưa
Một buổi trưa, nắng dài bãi cát
Gió lộng xôn xao, sóng biển đu đưa
Mát rượi lòng ta ngân nga tiếng hát...

Mười chín năm rồi. Hôm nay lại bước
Đoạn đường xưa, cát bỏng lưng đồi.
Ôi có phải sóng bồi thêm bãi trước
Hay biển đau xưa rút nước xa rồi?

Hòn Nẹt ta ơi! Mảng về chưa đó
Có nhiều không con nục con thu?
Chào những buồm nâu thuyền câu Diêm Phố!
Nhớ nhau chăng, hỗi Hanh Cát, Hanh Cù?

Tôi lại về đây, hỡi các anh
Hỡi rừng sa mộc, khóm dừa xanh
Hỡi đồi cát trắng rung rinh nắng
Hỡi những vườn dưa đỏ ngọt lành!

Như đứa con đi, biệt xóm làng
Nửa đời bỗng nhớ bóng quê hương
Nhớ lều rơm ướt sương khuya sớm
Bãi vắng đìu hiu lạc dấu đường...

Con đã về đây, ơi mẹ Tơm
Hỡi người mẹ khổ đã dành cơm
Cho con, cho Đảng ngày xưa ấy
Không sợ tù gông, chấp súng gươm

Nhà ai mới nhỉ, tường vôi trắng
Thơm nức mùi tôm nặng mấy nong
Ngồn ngộn sân phơi khoai dát nắng
Giếng vườn ai vậy, nước khơi trong?

Ngơ ngác trông quanh, lạ mấy lần
Hỏi thăm cô gái má bồ quân
Mái đầu tóc xoã xanh bên giếng
- Vâng đúng nhà em, bác nghỉ chân

- Ô kìa, cô bé nói hay sao!
Nhà của tôi, ai lại hỏi chào
Như thể khách đường xa gác lại
Bố đi đâu, hĩm, mẹ đâu nào?
Nhiều đấy ư em, mấy tuổi rồi?
- Hai mươi
- Ờ nhỉ, tháng năm trôi
Sóng bồi thêm bãi, thuyền thêm bến
Gió lộng đường khơi, rộng đất trời!
- Ông mất năm nao, ngày độc lập
Buồm cao đỏ sóng bóng cờ sao
Bà "về" năm đói, làng treo lưới
Biển động: Hòn Mê, giặc bắn vào...

Bâng khuâng chuyện cũ: Một chiều thu
Mười chín năm xưa, mấy bạn tù
Vượt ngục, băng rừng, tìm mối Đảng
Duyên may, dây nối, đất Hanh Cù.

Đầu thôn, cồn vắng, túp lều rơm;
Tổ ấm chim về. Có mẹ Tơm
Hai đứa trai ngày đi cúp dạo
Nồi khoai sớm tối lót thay cơm.

Thương người cộng sản, căm Tây - Nhật
Buồng Mẹ - buồng tim - giấu chúng con
Đêm đêm chó sủa... Làng bên động?
Bóng Mẹ ngồi canh lẫn bóng cồn...

Chợ xa, Mẹ gánh mớ rau xanh
Thêm bó truyền đơn gọi đấu tranh
Bãi cát vàng thau in bóng Mẹ
Chiều về... Hòn Nẹ... Biển reo quanh...

Sóng hãy gầm lên, gió thét lên!
Triều dâng. Chèo mạnh, thuyền ơi thuyền!
Vui chăng, hỡi Mẹ, đời vui đó:
Cờ đỏ ta lay động mọi miền!

Nhưng một đêm mưa, ướt bãi cồn
Lính về, lính trói cả hai con
Máu con đỏ cát đường thôn lạnh
Bóng mẹ ngồi trông, vọng nước non!

Ôi bóng người xưa, đã khuất rồi
Tròn đôi nắm đất trắng chân đồi.
Sống trong cát, chết vùi trong cát
Những trái tim như ngọc sáng ngời!

Đốt nén hương thơm, mát dạ Người
Hãy về vui chút mẹ Tơm ơi!
Nắng tươi xóm ngói, tường vôi mới
Phấp phới buồm dong, nắng biển khơi...


7-1961

Bài thơ này được sử dụng làm bài đọc thêm trong chương trình SGK Văn học 12 giai đoạn 1990-2006.

Nguồn: Gió lộng, NXB Văn học, 1961

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

cảm xúc thật lạ...

đọc bài thơ như một khúc ca có những cao trào làm thắt lại trái tim tôi, bỗng nghe mặn ở bờ môi...

23.50
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Nhà mẹ Tơm được công nhận di tích lịch sử cách mạng

Ngôi nhà mái bằng vốn là túp lều rơm vách đất của mẹ Tơm - nơi từng che chở, nuôi dưỡng nhà thơ Tố Hữu và các cán bộ cách mạng thời kỳ 1938- 1945 ở xã Đa Lộc, huyện Hậu Lộc. Trong ngôi nhà này hiện còn lưu giữ bộ đồ nghề cắt tóc mà hai người con của mẹ Tơm là Vũ Văn Sồ và Vũ Đức Hậu đã sử dụng để đi cắt tóc dạo lấy tiền mua gạo, mua khoai nuôi dưỡng cán bộ cách mạng.

Mẹ Tơm tên thật là Nguyễn Thị Quyển, sinh năm 1880, mất năm 1953, quê ở làng Hanh Cù, nay là thôn Đông Thành, xã Đa Lộc. Lòng yêu nước, tinh thần cách mạng và những cống hiến, hi sinh của gia đình mẹ Tơm cho cách mạng đã được nhà thơ Tố Hữu thể hiện trong bài thơ nổi tiếng Mẹ Tơm.

Năm 1961, túp lều tranh của mẹ Tơm đã bị bão lụt làm sập hoàn toàn. Con cháu của mẹ đã dựng lại ngôi nhà khác và đến năm 1986 thì xây dựng ngôi nhà mái bằng như hiện nay.

15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Cảm nhận

Bài này trong tập gió lộng phải ko? Bài thơ thực sự hay và cảm động về tượng đài người mẹ Việt Nam anh hùng.

13.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời