Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hsg vào 26/03/2009 23:32, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi karizebato vào 20/09/2009 20:00

cho Thạch Thái

Có lẽ nào không viết khúc thơ vui?
Hoài hoa xưa ngày tuổi chớm ba mươi
Một cánh bướm đâu dám theo người trước
Nửa mảnh trăng suông chìm sâu đáy nước
Nghìn thu sau còn lại chuyện nghìn thu
Có kẻ rong chơi sông nước Ngũ Hồ
Có kẻ sang sông đi vào Đất Chết
Khúc phượng-cầu-hoàng cuốn theo mắt biếc
Còn Mái Tây khắc khoải khói hương sầu
Sóng tóc Ngu Cơ gờn gợn vó câu...

Thuyền vẫn chở những tài hoa bạc mệnh!
Ai bói cỏ thi tìm cơ hưng thịnh?
Có lẽ nào không viết khúc thơ vui?
Ơi ai ơi, một giáp đã qua rồi
Từ khói lửa... chuyện lại xưa em nhỉ?
Trơ trẽn phường gian, dạn dày gái đĩ
Núi vàng cây, sông cạn nước, đau lòng!
Những đào hoa không đợi tiếu đông phong
Buồn thay nhỉ, chi nghênh nam bắc điểu!
Một dải giang sơn nhịp cầu vẫn thiếu
Nhớ nhung rồi năm dáng cửa ô xưa
Những chiều qua Hà Nội tím mong chờ!
Gươm báu, rùa thiêng, nỡ nào quá khứ
Lừa lọc, đảo điên, một bầy thú dữ
Xua nhau về sống lại thuở nguyên khôi
Nên Thiên Đường đổ vỡ khắp muôn nơi!
Ôi những cô em vừa trăng mười sáu
Ô nhục xác hồn, thù mờ tinh đẩu
Những chàng trai giẫy giụa giữa hai mươi
Dòng biên giang sằng sặc giọng ai cười!

Có lẽ nào không viết khúc thơ vui?
Những bàn tay của lứa tuổi đang tươi
Xin góp nến để đêm dày được thắp
Hoài vọng mười phương tuy rằng cao thấp
Mà cùng yêu tha thiết mảnh trời xanh
Mà cùng say gõ nhịp khúc đăng trình
Đi dựng đời tươi cho em mười sáu
Cho môi thắm son, cúc vàng lưng giậu
Cho tài hoa khỏi lụy nợ đa cùng
Cho đào hoa y cựu tiếu đông phong

Mắt biếc bồ câu không là suối lệ
Người anh phong trần cùng cô em bé
Dắt tay nhau về lại mái nhà xưa
Có dòng sông và có tiếng ai cười


Nguồn: Tạ Ký, Sầu ở lại, Quế Sơn - Võ Tánh xuất bản, 1971