Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Song thất lục bát
Thời kỳ: Nguyễn

Đăng bởi Long Tự vào Hôm nay 19:17

Sắc trời Tống Ngọc buồn thu,
Ngọn tình gió Nữ, mưa Ngâu sụt sùi.
Cảnh tự nhiên ai xui nên thế?
4. Nguyệt dòm song, tiếng dế gióng canh.
Khối sầu ai đắp nên thành?
Giao chan đũa ngọc, tầm doanh khúc vàng.
Giấc hoàng lương mơ màng cũng lạ!
8. Cõi hồng trần hả hả cười khan.
Ghê cho con tạo đa đoan,
Quây người múa rối, rủ màn chiêm bao.
Biết đâu nào sớm còn tối mất,
12. Cánh phù du rật rật những bay.

Ngàn xưa tình nặng nghĩa dày,
Trời già, đất rục, non thay, biển mòn.
Biết đâu còn thể ngồi hầu kể,
16. Khéo khéo thay ai để phù danh?
Cơ chi có đá ba sinh,
Dập sầu, lấp thảm cho đành dạ nhau.
Mở quyển vàng trước sau gẫm ghé,
20. Chạnh ngàn xưa nhớ kẻ tri âm.
Xiết than, khóc tủi, buồn thầm,
Tiếng tiêu Ngũ Tử, khúc cầm Ung Môn.
Vàng Quách Ngỗi ai đồn ai rước?
24. Ngọc Biện Hoà ai ước ai hay?
Non bạc tóc, nước chau mày,
Trăng như sự thế thường ngày thường hao.
Nửa miếng đào chưa thương đã ghét,
28. Cá Long Dương ai xét cho chừ?

Trời ly hận, đất tương tư,
Vả xưa hãy khuyết, rút chừ còn xa.
Khách thu phong tỉnh bà xuân mộng,
32. Áng phồn hoa một bụng sầu chong.
Lỡ thời ai biết anh hùng,
Bận chân kỳ ký, đau lòng Vương Lương.
Chốn chiến trường đống xương trắng nhẽ,
36. Người phòng thu hồn gởi khuê môn.
Chơi vơi sóng phủ, sầu dồn,
Mượn cầu Tinh Vệ chiêu hồn đại phu.
Hoa chào thu, khuynh thành nhan sắc,
40. Người vì đâu thắc mắc sầu doanh.
Phân tay bốn giọt lệ tình,
Lầu cao trăm thước coi mình như không.
Non Câu tiếng hạc giữa không,
44. Cửa qua bóng ngựa, người trong mặt đèn.

Ngọn gió đen đưa về Quỷ quốc,
Người bội giao xảy mất bạn tiên.
Lạ thay màn tuyết trường chiên,
48. Giấc phong trần để cho duyên lạnh lùng.
Mã Ngôi muôn dặm thẳng xông,
Thuyền quyên hồn dứt, anh hùng lệ sa.
Bốn dây ứ máu tỳ bà,
52. Bâng khuâng trăng Hán, xông pha gió Hồ.
Tiết bền tình nặng bởi đâu?
Trên đài nước ngập, dưới cầu hồn oan.
Sấp lưng quay quả lên an,
56. Bóng lìa sông Dịch, thây tan cung Tần.
Kẻ giai nhân lìa tay hào kiệt,
Mối tơ tình quấn quýt đòi phen.
Canh gà lụn, bóng thiềm chen,
60. Lưỡi gươm Tổ Địch, tiếng kèn Lưu Côn.
Bánh càn khôn xoay hoài đến tối,

Người trần ai xối xối hợp tan.
Người khuê khốn, khách Dương Quan,
64. Tiếng quyện trăng tắt, bóng nhàn mây thưa.
Nghĩ tình đời mới mưa đã nắng,
Phụ tình chung chưa thẳng đã dùi.
Hương bay, hoa rụng, nước trôi,
68. Lá lay lưỡi mối, miệng ruồi nói thêm.
Thuấn, Nghiêu nhân nghĩa chi hiềm,
Xe mòn liệt quốc, lưỡi mềm Tề, Lương.
Đánh dây cương cửa tường Tạ phó.
72. Người phong lưu mới đó thấy chi,
Cho hay hoạ phúc bất kỳ,
Tái ông được ngựa, lộ kỳ mất dê.
Biết bao giờ châu về Hợp Phố?
76. Người diễn khơi đôi chỗ buồn tênh.
Biết ai gan ruột gởi mình?
Mua tơ thêu lấy tượng Bình Nguyên quân.

Tài mười bội, thế ba phân,
80. Đền duyên cá nước, đưa thân sa tràng.
Nhớ câu: “Điểu tận cung tàng”,
Người Tiêu chưa thấy, chàng Trương chớ cười.
Khóc hồ người, cười người đạo bích,
84. Lúc nhiều vàng rục rịch hỏi thăm.
Phao tuôn mười chín dư năm,
Vệ đà khinh dể, Tào lăm dòm hành.
Lửa hại hiền cháy quanh cả núi,
88. Khói trung thành trời tối, đất đen.
Ngân Bình người hỡi chưa quên,
Ai rằng thiếu nữ mà hèn Đề Oanh.
Chừ trông muôn dặm trường thành,
92. Công càng nên nặng đầu cành nêu cao.
Trông nhau nay dễ thấy sao?
Thảo đà mất đó, ngay nào còn đây!
Hàn Bằng thảm thiết dường này,

96. Xui chim lìa cánh, để cây chia cành.
Cá ao luỵ bởi lửa thành,
Mảng tìm vượn Sở, hoạ banh cây rừng.
Vật kia còn hoạ dửng dưng,
100. Phật còn tám nạn, người đừng ba tai.