Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Pháp
2 bài trả lời: 1 bản dịch, 1 thảo luận

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 07:48, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi hongha83 vào Hôm nay 07:56

La forme

À Maurice de Foucault

Le soleil fut avant les yeux,
La terre fut avant les roses,
Le chaos avant toutes choses.
Ah! que les éléments sont vieux
Sous leurs jeunes métamorphoses!

Toute jeunesse vient des morts:
C’est dans une funèbre pâte
Que, toujours, sans lenteur ni hâte,
Une main pétrit les beaux corps
Tandis qu’une autre main les gâte;

Et le fond demeure pareil:
Que l’univers s’agite ou dorme,
Rien n’altère sa masse énorme;
Ce qui périt, fleur ou soleil,
N’en est que la changeante forme.

Mais la forme, c’est le printemps:
Seule mouvante et seule belle,
Il n’est de nouveauté qu’en elle;
C’est par les formes de vingt ans
Que rit la matière éternelle!

Ô vous, qui tenez enlacés
Les amoureux aux amoureuses,
Bras lisses, lèvres savoureuses,
Formes divines qui passez,
Désirables et douloureuses!

Vous ne laissez qu’un souvenir,
Un songe, une impalpable trace!
Si fortement qu’il vous embrasse,
L’Amour ne peut vous retenir:
Vous émigrez de race en race.

Époux des âmes, corps chéris,
Vous vous poussez, pareils aux fleuves;
Vos grâces ne sont qu’un jour neuves,
Et les âmes sur vos débris
Gémissent, immortelles veuves.

Mais pourquoi vous donner ces pleurs?
Les tombes, les saisons chagrines,
Entassent en vain des ruines
Sans briser le moule des fleurs,
Des fruits et des jeunes poitrines.

Pourquoi vous faire des adieux?
Le même sang change d’artères,
Les filles ont les yeux des mères,
Et les fils le front des aïeux.
Non, vous n’êtes pas éphémères!

Vos modèles sont quelque part,
Ô formes que le temps dévore!
Plus pures vous brillez encore
Au paradis profond de l’art,
Où Platon pense et vous adore!


 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đạt Nhân

Gửi Maurice de Foucault

Mặt trời vàng có trước muôn đôi mắt
Mặt đất thấp có trước triệu đoá hồng,
Thể hỗn mang tồn tại cõi hư không
Từ bao thuở trước cả muôn tạo vật.

Ôi kỳ lạ những dáng hình già cỗi
Lại ẩn mình dưới hoá thể trẻ thơ.
Còn thanh xuân lại cứ ngóng đến giờ
Ôm cái chết, không mang lời trăng trối.

Chính ở đó trong đống bột tang tóc,
Một bàn tay tạo thân xác mỹ miều
Một cách tự nhiên, chẳng hấp tấp nhiều.
Bàn tay khác lại làm hư hại chúng.

Dù vũ trụ đang thức hay mê ngủ,
Lớp mặt nạ khổng lồ vẫn bình yên
Chỉ hình dáng dễ thay đổi thường xuyên
Sẽ tiêu biến như cánh hoa chiều rủ.

Nhưng mùa xuân xinh đẹp hay thay đổi
Vẫn tinh khôi khi mặc lấy hình hài.
Những sinh thể bất diệt nở môi cười
Nhờ vào những dáng hình hai mươi tuổi.

Hỡi các bạn, những hình hài thiêng thánh,
Đã tác hợp cho những cặp tình nhân
Có tay thơm và môi mọng thanh tân.
Đáng ao ước và đáng thương biết mấy!

Các bạn chỉ rưng rưng lòng hoài niệm
Một giấc mơ, một dấu vết mịn màng.
Tình yêu chẳng thể kìm bạn lang thang,
Rồi chuyển kiếp qua muôn vàn hoá thể.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Về bản dịch

Bản dịch của dịch giả Đạt Nhân chưa dịch hết nguyên tác. Các khổ thơ không dịch đủ. Tạm đăng để chờ bản dịch hoàn chỉnh


Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời