Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Đạt Nhân. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Hậu cung (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Tôi có cả một hậu cung tráng lệ,
Như vị hoàng tử châu Á phong lưu.
Ấp trong tay ngàn mỹ nữ anh thư
Để thoả sức trái tim yêu chan chứa.
Tôi trao tặng những môi cười rực lửa
Theo sở nguyện tôi ấp ủ trong lòng.
Tôi yêu thương người được tuyển sau cùng
Lễ tuyển phi, tôi xoay vòng tuần tự.

Hậu cung tôi chẳng mời vào tham dự
Những nô tỳ quen hiểm độc lẳng lơ
Sống mỏi mòn trong mộng ảo ngu ngơ,
Hay là những phường phù dung tàn úa.
Hậu cung tôi chỉ dập dìu trinh nữ,
Những tình nương chưa biết đến ái ân.
Hậu cung tôi là một cõi thanh tân,
Vì được đặt trong quả tim tinh khiết.

Đừng đến đó tìm phấn sương sáp tuyết,
Đừng mỏi mong một tiếng hát điệu đàn,
Cũng đừng trông những tiếng thở lạc hoan.
Vì ở đó, nước hoa như khói nhạt,
Và lời ca chỉ như dòng khí bạc
Hỡi tình nương tôi yêu mến dường bao,
Kính dâng nàng tuổi hoa mộng ước ao,
Tôi đã đốt thành trầm hương mỹ lệ!

Hậu cung tôi có những chàng cận vệ,
Là lòng ghen đầy ắp mối nghi ngờ,
Luôn hừng hực, chẳng che giấu bao giờ:
Tôi ngấu nghiến cơn ghen tuông mãnh liệt,
Chiếm toàn bộ mảnh hồn tôi suy kiệt.
Đến hạn độ một cơn gió thoáng qua,
Chẳng dám nghe những tên gọi thướt tha,
Mà tôi mới thì thầm bên tai gió.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Gửi em gái (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Vần thơ tôi viết tặng riêng em
Con mắt dửng dưng đã thử xem.
Một tấm chân tình, tôi để lộ,
Chẳng tìm thêm được bạn tri âm.

Em nghe tôi kể chuyện tình riêng,
Em biết cả tên người đầu tiên.
Vẻ yêu kiều ấy chỉ tan biến,
Trong mắt tôi cùng dòng sáng thiêng.

Những người trẻ tuổi hay rồ dại,
Sẽ được nhiệt tâm chuộc lỗi thay.
Ta chỉ làm đau hai gối mỏi,
Khi muốn suy tôn cuộc sống này.

Tôi tưởng mình đang đốt ái tình.
Thì tình rơi xuống với sương trinh.
Tôi nghe trở lại hương tình ái,
Trong vũng lệ khô thoáng hiện hình.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bệnh (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Gửi Alfred Denaut

Tháng mười hai đêm dài lay lắt,
Quãng nửa đêm, hiu hắt buồn tênh.
Lửa tàn yếu ớt chông chênh
Lâu lâu bập cháy sáng lên gian phòng.

Tấm màn trắng xoay trong gió bấc,
Hơi thở mòn giữa giấc mê man.
Đầu giường đèn ngủ sắp tàn,
Bao tia sáng nhỏ chực tan mất rồi.

Chẳng ai biết, chao ôi, trên gối
Một em nhỏ hấp hối tang thương.
Mẹ em, ở phía đầu giường,
Ban ngày mệt mỏi, đêm thường ngủ say.

Có tiếng chân chen dày mé cửa,
Cánh cửa ngoài ấm lửa mở ra.
Lũ em người bệnh lân la,
Nhưng người anh đã lìa xa cõi trần...

Chúng to nhỏ: “Mẹ dần say ngủ?
Mắt mẹ hiền đã rủ thảnh thơi.
Môi kia chẳng thốt một lời,
Còn bàn tay mẹ lạnh hơi gió lùa.”

“Chiếc giường trắng quả thừa im ắng,
Cả tấm ra cũng chẳng phát ồn.
Đầu giường, chiếc hộc lạnh trơn,
Chứa đầy một nỗi cô đơn kinh người.”

“Mẹ yêu dấu đang ngồi ở đó,
Vẫn lặng yên vò võ ngủ say.
Hãy cho mẹ ở yên đây,
Bởi vì Thiên Chúa sẽ lay mẹ hiền!”

Chẳng ngoái lại, điềm nhiên cất bước,
Lũ trẻ con về trước giường mình.
Cảm cơn bất hạnh thình lình,
Chúng liền đồng loạt hoảng kinh khóc oà.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Hình dáng (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Gửi Maurice de Foucault

Mặt trời vàng có trước muôn đôi mắt
Mặt đất thấp có trước triệu đoá hồng,
Thể hỗn mang tồn tại cõi hư không
Từ bao thuở trước cả muôn tạo vật.

Ôi kỳ lạ những dáng hình già cỗi
Lại ẩn mình dưới hoá thể trẻ thơ.
Còn thanh xuân lại cứ ngóng đến giờ
Ôm cái chết, không mang lời trăng trối.

Chính ở đó trong đống bột tang tóc,
Một bàn tay tạo thân xác mỹ miều
Một cách tự nhiên, chẳng hấp tấp nhiều.
Bàn tay khác lại làm hư hại chúng.

Dù vũ trụ đang thức hay mê ngủ,
Lớp mặt nạ khổng lồ vẫn bình yên
Chỉ hình dáng dễ thay đổi thường xuyên
Sẽ tiêu biến như cánh hoa chiều rủ.

Nhưng mùa xuân xinh đẹp hay thay đổi
Vẫn tinh khôi khi mặc lấy hình hài.
Những sinh thể bất diệt nở môi cười
Nhờ vào những dáng hình hai mươi tuổi.

Hỡi các bạn, những hình hài thiêng thánh,
Đã tác hợp cho những cặp tình nhân
Có tay thơm và môi mọng thanh tân.
Đáng ao ước và đáng thương biết mấy!

Các bạn chỉ rưng rưng lòng hoài niệm
Một giấc mơ, một dấu vết mịn màng.
Tình yêu chẳng thể kìm bạn lang thang,
Rồi chuyển kiếp qua muôn vàn hoá thể.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Linh hồn (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Gửi Alphonse Thévenin

Tôi có trong trái tim và khối óc
Một linh hồn hiện hữu dẫu vô hình
Mà kẻ hoài nghi vẫn mãi kiếm tìm.
Tôi trải ra cho muôn người thấu cảm.

Trên thế giới, có muôn màu lấp lánh
Linh hồn kia nguyên khởi đến từ đâu?
Khi tôi chết, linh hồn còn óng ánh
Một sắc xanh, trong đồng tử huyền sâu.

Đây thân xác tặng ban muôn hình thể
Nhưng hình hài dáng vóc đến từ đâu?
Hỡi vành môi nhỏ bé rất nhiệm màu,
Làm sao thắp hương tình yêu tuyệt mỹ?

Khắp không trung rung động những âm thanh
Nỗi rùng mình tặng ban niềm vui sướng.
Một tiếng vọng âm thầm khởi hoạt sinh
Niềm vui ấy từ đâu, cho ta hưởng?

Tôi có trong trái tim và khối óc
Một linh hồn hiện hữu dẫu vô hình
Mà kẻ hoài nghi vẫn mãi kiếm tìm.
Tôi trải ra cho muôn người thấu cảm.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thi ca (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Gửi Victor Géruzez

Tôi vẫn nghe con người thường thảo luận
Về Thượng đế mà họ chẳng hiểu sâu.
Tôi tự hỏi chúng ta sẽ đến đâu,
Ôi mãi mãi ta chẳng hay gì cả.

Tôi nghe thấy những lời hay ý lạ
Những âm vang từ miệng lưỡi cao thanh
Nhưng từ ngữ chỉ như những lọ sành
Càng tao nhã thì lại càng sáo rỗng.

Để thoát khỏi mối nghi nan lồng lộng,
Tôi mở trang Euclide với tình yêu.
Tôi lắng nghe ông minh chứng mọi điều,
Rồi chìm đắm giữa ban ngày choáng ngợp.

Sự hiển nhiên, tiên đề như tia chớp,
Bỗng nảy ra, làm mê mẩn tôi ngay.
Tôi tận hưởng sự chắc chắn trong tay,
Ôi hạnh phúc và bình an đích thực.

Cũng giống như mụ phù thuỷ xa xưa,
Người đã dùng những nét phác ngắn ngủi
Để vạch ra trên một màn tro bụi
Một thế gian khẽ chuyển động mịt mờ.

Tôi vẽ hình tam giác: Một kỳ quan!
Người quy tắc bấy lâu đang say giấc,
Khẽ chuyển mình rồi bất ngờ tỉnh thức
Và trải ra đến vô tận muôn ngàn.

Trên cát nóng, chỉ với ba đường kẻ.
Tôi chợt hiểu, và tan hết nghi nan!
Một tam giác thì tuyệt diệu muôn vàn,
Hơn sáo ngữ tôi vẫn thường hay đọc?

Không! Tôi có niềm tin trong Thi ca
Nàng dẫn lối bằng một sự liều lĩnh
Trong đôi mắt bạn, hỡi thần Chân lý,
Nàng thắp lên sự tưởng tượng mượt mà

Nếu ngón tay mải mê tìm chứng cứ
Gỡ khỏi bạn tấm khăn phủ nát nhàu,
Gió ngàn thơ cũng giật nó thật mau,
Cùng một lúc, từ đầu cho bén gót.

Chính vì thế mà đời tôi suốt cả,
Nếu thực sự tôi xứng chữ thi nhân,
Tôi sẽ xem, chẳng ghen tức một lần,
Kepler đến và đo bầu trời rộng.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Lý tưởng (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Gửi Paul Sédille

Trong trẻo bầu trời ngập ánh sao
Trăng tròn vành vạnh, đất xanh xao
Linh hồn thế giới trong không khí
Tôi mộng một vì sao tối cao

Tinh tú mà ta chẳng nhận ra
Nhưng kìa ánh sáng vẫn đi qua
Đến nơi trầm lặng làm mê mẩn
Đôi mắt của thời đại khác xa

Khi ánh sao này toả chiếu soi
Hào quang đẹp nhất đến xa khơi
Những người sau cuối còn trong cõi
Xin nhắn tình tôi đã luỵ rồi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Thế giới linh hồn (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Gửi R. Albaret

Xưa Newton bắt gặp quả táo rơi
Ông nhận ra quy luật của vật chất
Biết khi nào sinh ra trên mặt đất
Một Newton cho linh khí con người

Như hiện có trong bầu trời vô tận
Một trung tâm nơi trọng lực xoay vần
Các linh hồn cũng luôn hướng về gần
Về trung tâm độc nhất là Thiên Chúa

Và như thể không gian quanh ngọn lửa
Luôn xoay quanh lửa ấm để định hình
Các linh hồn cũng vậy vẫn xoay quanh
Cây tình yêu rất du dương hoà điệu

Nhưng nụ hôn vẫn thường hay kênh kiệu
Chẳng bao giờ tặng những chốn xa hoa
Những đôi môi và ánh mắt hiền hoà
Mơ hạnh ngộ cùng linh hồn trinh bạch

Vũ trụ này ai sẽ dò xem mạch
Sức mạnh nào đã xoay chuyển càn khôn?
Xin hãy đến, Newton của linh hồn
Để cho thấy các tầng trời rộng mở


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bên trong (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Tôi nghe thấy hai âm thanh tuần tự
Trỗi ngân lên trong hố thẳm linh hồn:
Tiếng lý trí báng bổ Đấng chí tôn
Tiếng tình yêu lại tuyên xưng Thượng Đế

Em có biết cuộc đấu tranh vô nghĩa
Giữa phiếm thần, Cơ đốc với vô thần
Khi sống giữa hai tiếng nói vọng ngân
Tôi với em bước trên đường tuẫn đạo

Trí sáng suốt nói cùng tim khờ khạo:
“Cõi trần ai chẳng có vị cha hiền
Mở mắt xem, sự dữ chiếm mọi miền”
Tim vẫn nói: “Tôi tin và hy vọng

“Niềm hy vọng chị tôi thường mơ mộng:
Nếu càng yêu thì sẽ chóng nhận ra
Tôi bất tử và cảm nghiệm Chúa ta”
Trí sáng suốt đáp rằng: “Xin chứng tỏ!”


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Tái sinh (Sully Prudhomme): Bản dịch của Đạt Nhân

Mắt khẽ nhắm, tôi muốn quên tất cả
Muốn một lần được diễm phúc tái sinh
Muốn rong chơi, thoả tìm hương mới lạ
Khi tuổi mòn nhấm mỏi hết mầm xinh

Một lần nữa, tôi cúi chào ánh sáng
Rồi trải ra chầm chậm tấm hồn trinh
Và mở ra mí mắt trước bình minh
Để thưởng thức sự ngạc nhiên bừng rạng

Và tôi sẽ trở thành tôi trọn vẻ
Bao bí mật đã học biết thật nhiều
Tôi chỉ vươn tới hữu thể tôi yêu
Và đính tặng những hồng danh đẹp đẽ

Bao vực thẳm khiến hồn tôi run giận
Nơi Thượng đế tưởng dường đã ngủ quên
Tôi giấu kín dòng lệ ngọt triền miên
Trong những câu thơ dội vào vô tận

Áng thơ đầu tôi xin dành tặng bạn
Là hồn tôi, sự đau khổ của tôi
Tôi khẽ ngắt, trong tiếng kêu cực hạn
Vần thơ mảnh như một cánh hoa rơi

Cho chúng ta, hiện tồn một thế giới
Nơi những ngày tuyệt diệu nối vào nhau
Thế giới kia đâu phải khép hình cầu
Mà trải rộng đến muôn đời, muôn mãi

Sự tuyệt mĩ bị quên vùi bao kiếp
Nay bừng dậy một sức sống vô biên
Rót vào ta niềm hạnh phúc hồn nhiên
Bằng vô tận sự bất ngờ nối tiếp


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối