Thơ » Pháp » Sully Prudhomme » Thi khúc và thi phẩm (1865) » Thi khúc » Đời sống nội tâm
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 08:03
À Alfred Denaut
C’était au milieu de la nuit,
Une longue nuit de décembre;
Le feu, qui s’éteignait sans bruit,
Rougissait par moments la chambre.
On distinguait des rideaux blancs,
Mais on n’entendait pas d’haleine;
La veilleuse aux rayons tremblants
Languissait dans la porcelaine.
Et personne, hélas! ne savait
Que l’enfant fût à l’agonie;
De lassitude, à son chevet,
Sa mère s’était endormie.
Mais, pour la voir, tout bas, pieds nus,
Entr’ouvrant doucement la porte,
Ses petits frères sont venus…
Déjà la malade était morte.
Ils ont dit: «Est-ce qu’elle dort?
Ses yeux sont fixes; de sa bouche
Nul murmure animé ne sort;
Sa main fait froid quand on la touché.
«Quel grand silence dans le lit!
Pas un pli des draps ne remue;
L’alcôve effrayante s’emplit
D’une solitude inconnue.
«Notre mère est assise là;
Elle est tranquille, elle sommeille:
Qu’allons-nous faire? Laissons-la.
Que Dieu lui-même la réveille!»
Et, sans regarder derrière eux,
Vite dans leurs lits ils rentrèrent:
Alors, se sentant malheureux,
Avec épouvante ils pleurèrent.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi Alfred Denaut
Tháng mười hai đêm dài lay lắt,
Quãng nửa đêm, hiu hắt buồn tênh.
Lửa tàn yếu ớt chông chênh
Lâu lâu bập cháy sáng lên gian phòng.
Tấm màn trắng xoay trong gió bấc,
Hơi thở mòn giữa giấc mê man.
Đầu giường đèn ngủ sắp tàn,
Bao tia sáng nhỏ chực tan mất rồi.
Chẳng ai biết, chao ôi, trên gối
Một em nhỏ hấp hối tang thương.
Mẹ em, ở phía đầu giường,
Ban ngày mệt mỏi, đêm thường ngủ say.
Có tiếng chân chen dày mé cửa,
Cánh cửa ngoài ấm lửa mở ra.
Lũ em người bệnh lân la,
Nhưng người anh đã lìa xa cõi trần...
Chúng to nhỏ: “Mẹ dần say ngủ?
Mắt mẹ hiền đã rủ thảnh thơi.
Môi kia chẳng thốt một lời,
Còn bàn tay mẹ lạnh hơi gió lùa.”
“Chiếc giường trắng quả thừa im ắng,
Cả tấm ra cũng chẳng phát ồn.
Đầu giường, chiếc hộc lạnh trơn,
Chứa đầy một nỗi cô đơn kinh người.”
“Mẹ yêu dấu đang ngồi ở đó,
Vẫn lặng yên vò võ ngủ say.
Hãy cho mẹ ở yên đây,
Bởi vì Thiên Chúa sẽ lay mẹ hiền!”
Chẳng ngoái lại, điềm nhiên cất bước,
Lũ trẻ con về trước giường mình.
Cảm cơn bất hạnh thình lình,
Chúng liền đồng loạt hoảng kinh khóc oà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.