Thơ » Nga » Sergei Yesenin
Đăng bởi hongha83 vào 20/10/2025 08:32
Не вернуть мне ту ночку прохладную,
Не видать мне подруги своей,
Не слыхать мне ту песню отрадную,
Что в саду распевал соловей!
Унеслася та ночка весенняя,
Ей не скажешь: “Вернись, подожди”.
Наступила погода осенняя,
Бесконечные льются дожди.
Крепким сном спит в могиле подруга,
Схороня в своем сердце любовь.
Не разбудит осенняя вьюга
Крепкий сон, не взволнует и кровь.
И замолкла та песнь соловьиная,
За моря соловей улетел,
Не звучит уже более, сильная,
Что он ночкой прохладною пел.
Пролетели и радости милые,
Что испытывал в жизни тогда.
На душе уже чувства остылые.
Что прошло - не вернуть никогда.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Không trở lại rồi cái đêm se lạnh
Gương mặt em cũng vậy, đã rời xa
Chẳng bao giờ còn rộn rã khúc ca
Của dạ oanh trong vườn đêm ấy!
Một đêm xuân đã xa, xa mãi
Chẳng thể nhủ đêm: “Hãy trở lại, hãy chờ”.
Và mùa thu đã đến tự bao giờ,
Trời ảm đạm, mưa rơi hoài chẳng ngớt.
Người bạn gái ngủ say dưới nấm mồ ẩm ướt
Chôn trong tim lặng lẽ mối tình đầu.
Bão tuyết mùa thu không thức nổi giấc mộng sâu,
Chẳng xao xuyến dòng máu nàng lạnh ngắt.
Và bài hát của dạ oanh lịm tắt,
Chim đã bayvề phía biển mờ xa,
Chẳng còn vang trầm bổng khúc ca
Nó từng hát trong một đêm se lạnh.
Niềm vui trong lành cũng qua chóng vánh,
Đã mãi trôi cùng một đoạn đời.
Trong hồn tôi xúc cảm cũng nguội rồi.
Những gì đã qua – không bao giờ trở lại.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.