Như một tấm ván vắt ngang con mương
Vầng trăng ngân vang vắt trên thảm xanh đồi núi.
Trong loang lổ màn sương mờ tối
Tôi thấy ánh sáng của chiếc cánh xanh.

Một lần nữa, từ những thung lũng phẳng phiu,
Ngôi nhà cha tôi hiện ra dưới những bụi cây bên thác.
Và trong cơn mưa nhẹ hạt,
Làn gió đưa mùi mồ hôi ngựa từ dải đất đen.

Mọi thứ ở đây vẫn như xưa từng có,
Những dòng sông này và đàn gia súc kia...
Riêng rặng liễu trên ngọn đồi đất đỏ
Đang phất phơ những vạt áo te tua.

Tôi biết, số phận không cho mình mơ thấy
Bài hát mới trong bình yên túp nhà gỗ yêu thân,
Và, như trước kia, gương mặt Tổng Lãnh Thiên Thần
Gợi ký ức về những pho sách mình từng đọc.

Lặng yên, lặng yên trong góc thờ nghiêm cẩn,
Mặt trăng đang nhào trộn cháo ku-tia trên sàn nhà...
Nhưng sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi tiếng kêu nho nhỏ.
Của chú chuột nhút nhát từ lò nướng phát ra.


Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)