Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bơ vơ nước cũ biển ra cồn[1]
Ai ngỡ còn đây chút núi non.
Gành lố[2] rạch hai[3] vùng Quế Hải[4]
Chó gà riêng một cụm đào ngươn[5]
Bốn mùa hoa quả quên sưu thuế[6]
Một nắm giang sơn đủ dại khôn[7].
Cả thảy anh em đừng bực bội,
Chẳng gan chưa dễ tới Côn Lôn.


Trong Quốc âm tạp vịnh, Phan Châu Trinh đặt nhan đề là Vịnh núi Côn Lôn không được chính xác bằng Hòn Côn Lôn. Đồng thời tác giả cũng phụ chú cạnh nhan đề Đinh Mùi Côn Lôn thời tác (Làm năm Đinh Mùi (1907) lúc ở Côn Lôn). Ở dưới hai nhan đề các bài Đập đá, Trồng đào, tác giả cũng ghi năm làm là Đinh Mùi 1907 cả trong Quốc âm tạp vịnhTây Hồ thi tập.

Chú thích:
[1]
Quốc âm tạp vịnh chép là “bể lên cồn”.
[2]
Gành là đá mọc ở bờ sông, bờ biển và lố là chỗ đất cạn. Ở đây gành lố chỉ đất, đá nói chung hoặc chỉ đảo Côn Lôn.
[3]
Trong Quốc âm tạp vịnh chép “rạch đôi”.
[4]
Biển nước Nam ta. Tàu gọi Quế Hải vì trước ta nhập với quận Quế Lâm.
[5]
Tức vùng đào nguyên (nguồn đào, suối đào), chỉ nơi tên ở.
[6]
Ở Côn Lôn còn một làng được vài mươi dân, ruộng nương không đánh thuế, có tội chi cứ đuổi lần về trong đất.
[7]
Nước ta bất kể tội gì, từ ăn cướp ăn trộm cho đến quốc sự phạm cũng đày ra đó. Quốc âm tạp vịnh chép là “Một mảnh giang sơn”.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]