Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Phạm Văn Nghị » Thơ chữ Hán
Đăng bởi hongha83 vào 22/12/2025 21:28
自古多財是禍根,
鶴関過後暗銷魂。
席前歌舞來鎗劍,
灰裡樓臺臥子孫。
烏喿寒雲移白晝,
馬嘶秋草入黃昏。
村姬亂後無顏色,
坐怯豺狼半掩門。
Tự cổ đa tài thị hoạ căn,
Hạc quan quá hậu ám tiêu hồn.
Tịch tiền ca vũ lai sang kiếm,
Hôi lý lâu đài ngoạ tử tôn.
Ô táo hàn vân di bạch trú,
Mã tê thu thảo nhập hoàng hôn.
Thôn cơ loạn hậu vô nhan sắc,
Toạ khiếp sài lang bán yểm môn.
Xưa nay, của cải nhiều là gốc của tai vạ,
Sau khi qua Hạc quan, nghĩ lại mà hết hồn.
Trước tiệc ca múa, gươm súng ập đến,
Trong tro tàn của lâu đài, con cháu nằm lăn.
Quạ kêu mây lạnh suốt từ sáng sớm,
Ngựa hí cỏ thu mãi tới hoàng hôn.
Sau loạn, cô thôn nữ nét mặt nhợt nhạt.
Khiếp sợ bọn lang sói, ngồi hé cánh cửa.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 21/12/2025 21:28
Giàu có là nơi vạ bắt nguồn,
Hạc quan qua khỏi, nghĩ kinh hồn.
Trước bàn yến tiệc, loè gươm giáo,
Ngợp khói lâu đài, khổ cháu con.
Mây lạnh, quạ kêu từ sáng sớm,
Cỏ khan, ngựa hí tới hoàng hôn.
Má hồng nhợt nhạt, cô thôn nữ,
Khiếp bọn sài lang, cửa khép luôn.

Hình: Hạc Thành khoảng năm 1920
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.