Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trọng Thanh
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 18:27, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 18:28
Người hát tôi nghe Bình Định ai về…
Chạm ngõ đèo Son ngút tầm Thị Nại
Cánh én chao gió lồng mê mải
Bình Định cao cao trưa nắng cổ thành.
Đầm Tắm Voi trang súng thản nhiên xanh
Voi Hậu voi Vương trên bờ hoá đá
Chiến địa cũ Đồ Bàn ran tiếng trẻ
Người trấn cổng thành là ông giáo về hưu.
Tháp Cánh Tiên chờ trông bao nhiêu
Nắng thiêu đốt cho đá ong xoè lửa
Hồ Trăng Mọc bảy trăm năm lần lữa
Công chúa Huyền Trân không trở lại nơi này!
Ôi Điêu tàn khởi sự từ đây
Thành quách hoang tàn trời xoay đất chuyển
Tôi lả kẻ đến sau nghìn trận chiến
Tất cả đã về trời - Bình Định kể tôi nghe.
Để ngỏ sông Côn để ngỏ Vòm Me
Trưa Bình Định bến My Lăng để ngỏ
Câu hát nao lòng trời xanh mở cửa
Chuyến xe đèo say nắng vượt đèo Son…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.