Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 14:01
Anh ghé qua đời em… như cơn gió lạ
Không hẹn hò… mà mắc nợ trăm năm
Để em giữ một khoảng trời rất nhỏ
Mà đêm nào cũng rộng… đến đau lòng.
Người ta nói… nợ thì phải trả
Sao nợ anh… em trả hoài không xong
Càng buông xuống… càng thêm rối rắm
Càng quên rồi… lại nhớ đến mênh mông…
Chiều miền Tây… mưa nghiêng qua mái lá
Giọt nào rơi… cũng gõ nhịp tên người
Em ngồi đếm… mà nghe tim lạc nhịp
Biết là nợ… mà sao ngỡ là duyên…
Anh là nợ… nên đâu đành dứt bỏ
Em là thương… nên cứ mãi đợi chờ
Đò qua bến… một lần thôi lỡ chuyến
Mà cả đời… còn mắc lại câu hò…
Có những đêm… trăng rơi qua bờ nhớ
Sóng lục bình… trôi dạt một đời em
Em ôm nợ… mà nghe lòng mềm quá
Như ôm người… chưa kịp gọi là quen…
Trầu chưa têm… mà môi đã vướng
Câu thương chưa nói… mà lòng đã đau
Anh gieo chi một mối sầu sâu
Để em gánh cả kiếp sau chưa đành…
Người ta trả nợ bằng quên lãng
Còn em trả… bằng những đêm dài
Càng thương nhớ… càng thêm mắc nợ
Càng muốn buông… lại chẳng buông ai…
Anh có biết… nợ không cần giấy mực
Chỉ cần nhìn… là khắc suốt vào tim
Em không đòi… cũng không đành buông bỏ
Để một đời… lặng lẽ gọi tên anh…
Thôi thì giữ… như giữ một vết thương
Đau rất ngọt… mà không ai nỡ chữa
Nếu mai lỡ… mình không còn gặp nữa
Xin kiếp sau… trả tiếp một chữ “tình”…
Vì em biết… giữa cuộc đời xuôi ngược
Có những điều… không thể gọi thành tên
Chỉ biết vậy… mà vẫn đành mang nợ
Một bóng người… chưa trọn… đã thành quen…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.