Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 02/03/2025 21:30

Lao xao, lao xao chiều Vũng Tàu – biển gầm thét,
Sóng vỗ bờ, xao xuyến trái tim, lữ khách mệt mỏi,
Gió thì thầm, rì rầm khúc tình ca xưa cũ,
Hát lên, hát mãi, nơi này - nơi không thể quên được.

Bãi trước, dừa nghiêng bóng, lặng lẽ chào đón,
Mời gọi em đến, nơi vầng trăng xanh lãng mạn,
Lung linh sắc nước, mây trời buồn bã trôi,
Mà biển lặng như không hề nhớ thương.

Xa xăm, thuyền ghe yên bình đậu,
Lăn trên cát trắng, đợi nắng đêm về,
Mỗi con sóng, một nhịp đập mê đắm,
Chỉ mình em – đôi mắt trong trẻo như mộng ảo.

Tà dương buông xuống, bóng chiều vẽ nên hoài niệm,
Ánh bạc của phôi linh, thuyền ghe khởi hành xa,
Lao xao, sóng hát, vũ điệu tình yêu vỡ oà,
Như giọt lệ, như khát khao hoang dại.

Những con người mới, sắc thái mới,
Cất tiếng ca, reo hò, trôi giữa bọt sóng,
Tắm mát trong nắng, một ngày hè mê đắm,
Bọt trắng lăn vào lòng biển, hôn lên cát.

Anh ơi, nơi đây, bãi trước, bãi sau,
Tiếng xe cộ, tiếng chân người xa vắng,
Từng đoàn xe chở bao tâm hồn qua đây,
Núi Tao Phùng mời gọi, đón trăng rằm đến,
Kỳ vọng của thiên nhiên, vĩnh cửu trong những đêm dài đợi chờ.

Em và anh, vẫy gọi bóng hình,
Trên sóng vỗ, trên tiếng hát của gió,
Nơi biển cả, sóng không hề quên được,
Nơi vũng Tàu, nơi tình yêu không thể gọi thành lời.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 02/4/2023.