Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/01/2025 13:58

Dưới bầu trời, phố xá vẫn không ngừng gọi,
Nhưng giữa dòng người vội vã, tôi tìm thấy em,
Chung cư cũ, nằm im lặng trong lòng Sài Gòn,
Như một chiếc bóng chìm sâu trong ký ức.

Mỗi toà nhà là một bản nhạc im lìm,
Những cửa sổ khép hờ như những cánh hoa đã úa,
Gió mang theo hương cũ của những ngày tháng cũ,
Lả lướt qua những mái hiên xưa, đưa ta về những hồi ức.

Những cây sào phơi quần áo, ngả nghiêng trong nắng,
Những bước chân nhỏ, những tiếng cười trong gió,
Tất cả như những lời ca không tên,
Hoà quyện vào hơi thở của đất, của nước, của lòng người.

Chung cư ấy, một thế giới bé nhỏ, giản đơn,
Không có hoa lệ, chỉ có tình yêu thầm lặng,
Bà già ngồi đọc báo dưới ánh đèn nhạt,
Như đang nhắm mắt nhìn lại cả một đời người trôi qua.

Những đứa trẻ vui đùa, tiếng cười vang vọng,
Như những khúc hát vỡ tan trong chiều hoàng hôn,
Họ không biết rằng, trong khoảnh khắc ấy,
Một phần ký ức đã chạm vào những giấc mơ.

Không ánh đèn vàng, không những toà cao ốc,
Chỉ có một tình yêu vĩnh hằng, như dòng sông trôi.
Chung cư ấy là âm vang của quá khứ,
Là lời nhắc nhở về một tình yêu không hề đổi thay.

Sài Gòn, thành phố đầy ắp những khát khao,
Nhưng giữa tất cả, tôi tìm thấy em trong một góc khuất,
Chung cư cũ, nơi tôi chìm vào dòng sông yêu thương,
Để rồi lặng lẽ yêu em, yêu một tình yêu không thể gọi thành tên.

Chung cư cũ, như những nốt nhạc không tàn phai,
Để mỗi ngày, tôi lại quay về, không lời nói,
Chỉ những ánh mắt, và những trái tim rung động,
Để yêu nhau theo cách mà chỉ người Sài Gòn mới hiểu.

Giữa vạn vật phồn hoa, giữa thành phố rộn rã,
Có những phút giây lặng lẽ, như một khúc ca ngân vang,
Lặng lẽ trong đêm, nhẹ nhàng như hơi thở,
Chung cư cũ, nơi tôi yêu em một cách không lời.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 28/7/2013.