Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 11:40

Hơn năm mươi năm…
anh chèo đời qua mấy bận nước rong
con nước lớn – ròng
xô dạt giấc mơ hiền… về phía không tên

Có những bến anh ghé…
khói chiều bảng lảng như một lời mời gọi
mà lạ thay —
tim vẫn trống hoác… như chưa từng thuộc về

Anh từng thương…
một người hơn cả chính mình
mà không giữ nổi
chỉ vì… một lần lỡ nhịp giữa dòng đời vạn biến

Nên từ đó
anh học cách mỉm cười rất nhẹ
trước những điều… lẽ ra phải giữ thật sâu

Hơn năm mươi năm…
có những đêm không mưa
mà lòng ướt đẫm
có những chiều không gió
mà ký ức cứ chao nghiêng…

Anh đi qua bao mùa
nắng thì cháy đến tận xương
mưa thì dầm ướt cả một đời im lặng
gió chướng thổi qua
lạnh đến mức… một tiếng gọi “em” cũng không còn đủ ấm…

Em biết không…
có những người
chỉ cần gặp một lần thôi
là cả đời… không thể quên

có những yêu thương
chưa kịp nói thành lời
đã hoá thành… điều day dứt nhất

Anh ngồi đếm lá rơi
mỗi chiếc là một lần mình đánh mất
có chiếc rơi rất khẽ
mà đau như xé một miền ký ức

Anh từng nghĩ…
chỉ cần đi đủ xa
thì sẽ quên được một người

nhưng hoá ra…
đi càng xa
người ấy… càng gần trong tim

Hơn năm mươi năm…
anh không còn hỏi đời đúng sai
chỉ hỏi lòng mình… còn đủ ấm để yêu không

Một mái nhà…
đôi khi không cần rộng
chỉ cần có một người… hiểu được im lặng của nhau

Một vòng tay…
đôi khi không cần chặt
chỉ cần lúc buông… vẫn còn nhớ quay về

…có đôi lần vết mực lem
anh lỡ trang tình giữa sóng đời vạn biến
đã tưởng đâu… không còn gì để viết tiếp

nhưng rồi
anh nhặt lại từng mảnh yêu thương còn sót
tô vẽ nên một bức hoạ sơn thuỷ hữu tình…

trong đó
có một chiều em đứng đợi
có một dòng sông chảy chậm tên “chúng mình”
có anh — sau bao dập vùi
vẫn còn đủ dịu dàng… để gọi em là “bình yên”

Và nếu một ngày
ai đó đọc đến đây… mà thấy lòng mình chùng xuống
thì có lẽ
ta đã từng đi ngang qua nhau
trong một nỗi buồn rất giống…

…và rồi một ngày
giữa mênh mông nhân thế
anh chợt mỉm cười rất khẽ —

Anh đã tìm được bến bình yên…

…bến bình yên đó
chính là em —

nàng trăng tuyệt diệu
đi qua đời anh
không ồn ào như giông gió
chỉ lặng lẽ… mà sáng suốt một đời anh

Em đã từng
chịu cam, chịu khó
gom hết những vụn vỡ anh đánh rơi
mà không một lần kể công…

Em thương anh
bằng thứ tình
không cần gọi tên
không cần đáp lại
cứ thế âm thầm…
đến quên cả việc thương chính mình

Có những đêm
anh nhìn em ngủ
thấy cả một đời bình yên
đang thở rất khẽ… bên anh

Anh chợt hiểu
hoá ra hạnh phúc
không phải là đi hết trăm ngàn dặm gió
mà là…

có một người
vẫn ở đó
sau tất cả những lạc lối của mình

Hơn năm mươi năm…
anh đi tìm một giấc mơ

để rồi cuối cùng
giấc mơ ấy…
lại dịu dàng gọi tên em…


P. Rạch Dừa, TP. HCM, Việt Nam, ngày 18/8/2025

(Viết trong khoảng lắng của giờ thứ chín, khi đời người đã qua hơn nửa dặm dài…)