Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 07/02/2025 13:26

Em mơ về một đời bình yên, nơi lúa vàng ruộng xanh trải mênh mông,
Những đêm trăng thanh, gió mát lùa qua kẽ lá, hát ru trong tâm hồn.
Tim em đã bật đèn xanh rồi, nhưng sao anh vẫn không dám tiến?
Chắc là anh rơi từ cõi trời, mong anh rơi thẳng vào lòng em, chẳng ngần ngại.

Em không cần bánh ngọt, kem mát lạnh, chỉ cần anh thỏ thẻ lời yêu dịu dàng,
Dẫu là nắng hay mưa, em luôn nhớ anh trong mỗi nhịp đập trái tim.
Anh là lí do nở nụ cười trên môi em, là niềm vui trong những tháng ngày dài.
Ba mươi chưa phải là Tết, nhưng có thể yêu nhau, một bước chân thôi, đừng ngần ngại!

Phu quân tương lai ơi, em đã đợi lâu rồi,
Chờ anh đến, đợi anh bên em, như mùa lúa chín chờ trời thương.
Dẫu một mình, em cũng không quạnh hiu,
Vì trong đôi mắt anh, em đã thấy ngôi sao của mình, sáng mãi giữa bầu trời xanh.

Em đã mất những ngôi sao của đời mình,
Nhưng chúng đã tìm về trong ánh mắt anh, sáng long lanh như ngọc.
Muốn mời anh chén trà, nhưng lại sợ anh sẽ cùng em xây nhà mộng mơ,
Hôm qua là thứ Hai, hôm nay là thứ Ba, vậy khi nào ta sẽ cùng nhau thăng hoa?

Anh đến, làm tim em chìm trong một dòng sông băng lạnh lẽo,
Mà anh lại chính là hơi ấm tan chảy, làm tan đi những giá băng lạnh lùng.
Người ta dính phốt ngoại tình, còn em chỉ dính phốt “yêu anh quá lâu”
Trời không xanh, mây không trắng, nhưng em say anh, dù không nắng, không mưa.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 07/2/2025.