Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 19/02/2025 15:30
Anh tình cờ gặp em,
Giữa chiều mưa lạnh giá, đôi mắt ngây thơ,
Đôi mắt như vầng trăng khuya, mộng mị,
Đã khắc sâu trong lòng anh từ thuở nào?
Cơn mưa lác đác như sầu vương lên,
Lời gió lặng thầm, sợ sệt thổi qua.
Em đứng đó, như một đoá hoa diễm lệ,
Tím ngắt trong nỗi niềm ấm lạnh, ngần ngại.
Lòng anh sao mà bối rối, rạo rực,
Chưa kịp nói lời nào, đã say đắm.
Mưa vội vã xoá hết dấu chân trên đất,
Chỉ còn lại một tiếng thở dài… và em.
Anh ấm lòng vì có em bên cạnh,
Giữa cơn mưa lạnh, tình yêu chớm nở.
Người con gái ấy là ai, là mối duyên,
Đưa anh qua bao sóng gió buồn vui.
Rồi thời gian, như dòng sông vội vã,
Chúng ta trôi qua bao ngày tháng vội vàng.
Lúc ngọt ngào, lúc đắng cay, giận hờn,
Nhưng anh hiểu, tình yêu là một lời hứa,
Không phải bằng lời nói, mà bằng trái tim chân thành.
Mình sẽ cùng nhau đi hết con đường,
Vượt qua thử thách, dù đêm có dài,
Gió có thổi, mưa có rơi, vẫn mãi,
Chúng ta giữ trọn lời thề yêu thương.
Em ơi, đừng hỏi “yêu sao cho đúng”,
Chỉ cần một lòng, giữa mưa chiều lặng thầm.
Anh hứa sẽ yêu em bằng những nỗi đau sâu lắng,
Bằng những niềm vui vỡ oà trong những ngày xuân…
Tình yêu này không phải lời nói,
Mà là tiếng lòng không thể diễn tả.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.