Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chợt qua năm cửa động lòng thơ,
Rồng đá sao rầy gọi biếng thưa?
Nền nếp vẫn còn nền nếp cũ,
Lễ văn sao khác lễ văn xưa?
Ý nhân thiên tử thôi chầu sớm,
Hay bởi đình thần mới thức trưa?
Nào kẻ mây mưa duyên khế trước,
Tôn Chu[1] nghĩa cả khó thờ ơ.


Lời dẫn: Qua cửa ngũ môn, trông thấy con rồng đá, cảm hứng ngâm thơ.

Ngũ môn là năm cửa trước hoàng cung đời Lê, nay còn di tích ở trong thành Hà Nội. Bài thơ này làm vào lúc Tây Sơn ra lấy Thăng Long.

Chú thích:
[1]
Đề cao nhà Chu vào thời kỳ cổ đại, ý nói là tôn vua.


[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]