Phải một nỗi duyên hèn phận mỏng
Túi công danh đã rỗng rồng rông
Mười bảy năm rặt lông bông
Nỗi riêng đã chẳng trông chi bớ lòng.
Mắc cái nợ tang bồng nên mới
Xuất chí toan dời núi lắp sông
Cũng lăm tranh nghiệp anh hùng
Mà nay đến nước vận cùng thảm chưa.
Đường nên danh đã thừa ngoắt nghéo
Lối lập công càng khéo trêu ngươi
Dậm chân xuống đất kêu giời
Dẫu giời ngó xuống cũng thôi mất rồi
Trông ra ai những vui cười
Niềm riêng còn chút ngậm ngùi ấy thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.