Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 11:06
Őszi idő a javából,
A természet homlokáról
Minden szépet leragad.
Nincsen a mezőkön semmi,
Még a kertben is keresni
Kell már a virágokat.
Kis Juliskám összeszedte
És bokrétává kötötte
A maradék szálakat.
Jól tevéd, kis feleségem,
Kedvet szerzesz evvel nékem
S tán velök sem tész roszat.
Már ha úgyis halniok kell,
Haljanak hát legalább el
Itt, hol látják szemeink;
Könnyebb lesz talán halálok,
Hogyha azok néznek rájok,
Akik őket szeretik.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 11:06
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào Hôm nay 11:07
Đúng là thời tiết mùa thu
Mọi điều đẹp đẽ
trên khuôn mặt của đất trời
đều đã bị gạt xuống.
Không còn gì ngoài đồng,
Ngay cả trong vườn
cũng phải kiếm tìm
từng bông hoa.
Julia bé nhỏ của tôi
nhặt nhạnh
những cành hoa
còn rớt lại,
gom vào
thành một bó hoa.
Tốt lắm, vợ yêu,
Em mang đến cho anh
một niềm vui nho nhỏ,
Và có lẽ em
cũng không làm hại gì
cho những bông hoa.
Vì nếu chúng đằng nào cũng chết,
Thì ít ra cho chúng chết ở đây,
Còn được ngắm, được nhìn.
Có thể cái chết
sẽ nhẹ nhàng hơn
Khi chúng được
những người yêu thương
nhìn đến
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.