Hãy kéo lên những hồi chuông báo động
Tự tay tôi, tôi kéo mạnh dây chuông
Và tôi run, không phải vì khiếp sợ
Tràn ngập tim tôi: đau xót, giận hờn

Tôi đau xót vì thấy cơn giông tố mới
Đang đe doạ Tổ quốc tôi, hiện còn tàn phá
Giận hờn, giận hờn vì chúng ta đã chịu buông tay
Và giấc ngủ dài trĩu nặng mắt ta đây

Một ngày qua, đất nước đã giật mình
Lo lắng nghe địa cầu xục rục
Rồi đất nước lại từ từ quay mặt
Ngủ tiếp thêm giấc ngủ triền miên

Đất nước khốn cùng, hãy mau thức dậy
Người có thể tiến lên phía trước ở hàng đầu
Nhưng người hãy còn mơ màng giấc ngủ
Và tụt dài, tụt mãi ở đằng sau

Giờ phút chót, đất nước ơi, thức dậy
Đừng để cho giấc ngủ nuốt luôn người
Nếu chậm trễ, khi bừng tỉnh giấc
Chỉ còn để ghi tên lên bia mộ mà thôi

Vùng lên! Đất nước vùng lên! Và chuộc lại
Trong một ngày, những lầm lỗi đã qua
"Mất tất cả, hay được trong tay tất cả!"
Hãy xem câu kia như khẩu hiệu dưới cờ

Chúng ta cam tâm sống tăm tối lâu rồi
Đến đất nước hôm nay không thuộc về ta nữa
Hãy làm cho mọi người thấy rõ
Không còn kẻ nào đến làm chủ nước ta

Nếu số phận muốn chúng ta phải chết
Thì chúng cứ đến đây tiêu diệt chúng ta
Tộ sợ chết, nhưng tôi thú thật
Chỉ sợ thôi, cái chết xấu xa

Chúng ta sẽ chết, nếu cần phải chết
Nhưng chúng ta phải biết chết anh hùng
Những kẻ nào đã đày đoạ ta tàn khốc
Phải làm cho chúng nó khóc thảm thương

Trong mỗi người chúng ta, hãy sống lại
Người cháu của Người, hỡi Mích-lốt Zri-ny
Khi chiến đấu chúng ta hãy nhớ
Rằng Tổ quốc thân yêu đang giao phó ở ta đây

Thì lúc đó ta sẽ thành vô địch
Cuộc sống, vinh quang, đều chờ đón chúng ta
Và lúc đó sẽ về ta vĩnh viễn
Của cải mà ta không có được hôm qua

Vùng lên Tổ quốc, vùng lên dân tộc nước Hung
Hãy xông ra trận tiền nhất loạt
Nhanh như làn chớp loé ngời
Và dữ dội bất ngờ, hãy lao vào kẻ địch

Và địch ở đâu? Ồ, đừng hỏi
Địch cùng cùng, bạn nhìn đâu cũng thấy
Nhưng nguy hiểm vô cùng vẫn là hắn đấy
Thằng địch trốn vào tim ta như một bạn hiền

Thằng gian giảo nhất đang lẫn trong chúng ta
Đó là thằng em nhuốc nhơ và thằng phản bội
Một đứa hư làm hại cả đám đông
Như thuốc độc len hoà trong cốc rượu

Hãy giết chết những thằng thế đó
Dẫu người thi hành lệnh ấy có già tay
Gieo máu đỏ trên những đường thành phố
Đến cửa sổ kia máu cũng dâng đầy

Chúng ta sẽ đuổi quân thù không nhọc mệt
Nếu những thằng gian loại ấy bị tiêu trừ
Tôi tạm gác thơ ca - và chạy nhanh lên gác
Kéo những hồi chuông báo động nơi nơi


Pest, 8-1848
Nguồn: Thơ Petofi, NXB Văn hoá, Viện Văn học, 1962
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)