Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 10:00
Végre megtörtént a
Rég várt viszonlátás!
Nincs köszönet benne,
Nincsen istenáldás.
Láttam jó atyámat... vagy csak koporsóját,
Annak sem látszott ki csak az egyik széle,
Ezt is akkor láttam kinn a temetőben,
Mikor jó anyámat tettük le melléje.
Sem atyám, sem anyám
Nincs többé, nem is lesz,
Kiket szoríthatnék
Dobogó keblemhez,
Akiknek csókolnám még lábok nyomát is,
Mert engemet szivök vérén neveltek fel,
Mert körűlöveztek, mint a földet a nap
Lángoló sugári, szent szeretetökkel!
Oh atyám, oh anyám,
Miért távozátok?
Tudom, hogy áldás a
Sír nyugalma rátok,
De mi nektek áldás, az átok énnékem,
Melytül szegény szívem csakhogy nem reped meg!
Ha így bántok velem, ti kik szerettetek,
Mit várjak azoktul, akik nem szeretnek?
Itt hagytak, elmentek,
Nem is jőnek vissza!
Omló könnyeimet
Sirjok halma issza.
Folyjatok, könnyeim, folyj, te forró patak,
Szivárogj le hideg orcáikra halkan,
Hadd tudják meg rólad: árva gyermeköknek
Elhagyott lelkén mily égő fájdalom van!
De nem, de nem, inkább
Eltávozom innen,
Hogysem könnyem árja
Hozzájok lemenjen;
Mentsen isten tőle!... édes jó szülőim
Hogyha megéreznék fiuknak keservét,
Szerető szivök a sírban sem pihenne,
Egy bú lenne nékik a hosszú öröklét.
Isten veletek hát...
Csak egyszer még, egyszer
Ölelkezem össze
Sírkeresztetekkel...
Olyan a két ága, mint két ölelő kar,
Mintha apám s anyám nyujtaná ki karját...
Tán fölemelkedtek halotti ágyokból,
Fiokat még egyszer ölelni akarják!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 10:00
Thế là cuối cùng
cũng đến ngày gặp lại!
Nhưng là ngày bất hạnh,
Chẳng có phước lành.
Tôi nhìn thấy cha... hay đúng hơn là
chỉ thấy quan tài của cha ở đó
Chẳng thấy nhiều, một góc lộ ra thôi
Đó là khi người ta đặt mẹ tôi
Vào hầm mộ cạnh mộ cha trong đó.
Không mẹ, không cha
Tôi không còn ai cả
Không còn ai để tôi ôm
Áp vào ngực tôi, con tim đang đập.
Không còn người cho tôi hôn lên dấu chân
thường nhật
Người đã nuôi dạy tôi bằng cả trái tim
Đã chở che tôi như mặt trời chở che trái đất
Ấm áp, yêu thương ngàn vạn ánh hồng!
Ôi mẹ, ôi cha!
Sao cả mẹ cả cha đều đi nhanh thế?
Con biết rằng
Với cha mẹ bây giờ, dưới mồ yên là ân là phước,
Nhưng với con đó là tội là tình,
Lòng con đau, như tan vỡ trái tim mình,
Nếu cha mẹ yêu con còn làm con đau khổ thế
Con biết đợi chờ gì ở những kẻ không ưa.
Cha mẹ đi, tôi ở lại như thừa,
Cha mẹ đi không bao giờ trở lại!
Nước mắt tôi ứa ra quằn quại
Rơi xuống mồ, thấm đẫm đất mộ tươi
Cứ chảy đi, cứ chảy đi, nước mắt của tôi
Tràn xuống mặt, âm thầm nơi má lạnh
Cho tất cả mọi người biết đứa con côi quạnh
Cháy bỏ niềm đau nơi sâu thẳm cõi lòng
Nhưng không, nhưng không,
Tôi phải đi ra chỗ khác
Không để nước mắt tôi
Rơi xuống tới Người.
Cầu Trời cho cha mẹ tôi đừng biết
Đừng cảm nhận được gì những đau khổ của tôi
Để trái tim cha mẹ được nghỉ ngơi
Để trong cõi vĩnh hằng mẹ cha an nghỉ
Vĩnh biệt mẹ cha...
Lần này, lần này nữa
Con ôm cây thánh giá
Trên mộ của Người...
Cây thánh giá như người
Như mẹ cha tôi dang hai tay đón đợi...
Hay cha mẹ đang ngồi lên đó vậy
Ôm đứa con trai lần cuối vào lòng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.