Thơ » Hungary » Petőfi Sándor
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 09:08
Míg a földet gyász temette,
Dúlván fergeteg felette
Pusztaságnak vad telén,
Mért virúla bájos éden
Kebelemnek belsejében?
Mert rózsámat ölelém.
Most, midőn a szép tavasznak
Uj virányi illatoznak
A mosolygó téreken;
Mért vagyon tél kebelemben,
Puszta, gyászos, véghetetlen?
Mert rózsám nem ölelem.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày Hôm nay 09:08
Khi đất trời đang ủ rũ để tang
Mây vần vũ kéo trời cao gần lại
Đông lạnh về trên thảo nguyên hoang dại
Sao lòng tôi như đang vẫn trổ hoa
Vườn địa đàng thơm ngát hồn ta...
Vì em đó, em yêu, bông hồng nhỏ,
Được ôm em, anh quên hết đất trời.
Nay đã về, mùa xuân bao sắc đẹp
Hoa toả hương nở khắp chốn khắp nơi;
Trong lòng tôi vẫn đông lạnh ngập trời
Mùa tang tóc, đất hoang tàn, trống trải
Cũng lại vì em, đoá hồng năm ngoái
Nay xa rồi, anh không được ôm em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.