Tôi mua chiếc chuông gió trong cửa hàng đồ cổ
Và treo ở ban công căn phòng của tôi

Chiếc chuông chắc đã từng làm vinh danh cho một ngôi đền
Và bị bán cho cửa hàng đồ cũ, bị những bàn chân dẫm đạp
Phải nhục nhã đớn đau nhưng chuông không thể nào cất tiếng

Dẫu bây giờ không phải những ngọn gió trên núi cao vẫn thổi
Nhưng chuông vẫn vang lên tiếng của niềm vui
Và có lúc như trở về ký ức
Chuông buồn đau những tiếng kêu dài

Tôi không làm sao hiểu được buồn vui trong mỗi tiếng ngân
Trong chiếc ghế đêm đêm tôi lặng im suy ngẫm
Chuông treo ở ban công nhà tôi còn hơn trong bụi bặm của cửa hàng đồ cũ
Và có phải tiếng chuông vang lên những lời gan ruột
Mà chẳng ai nhận ra bức thông điệp của chuông?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)