Thơ » Hàn Quốc » Park Je-chun
Đăng bởi hongha83 vào 22/05/2025 08:46
풍경을 하나 얻었습니다 옛절에 매달려 흔들리다가 고물상
한구석에서 이리저리 뒤채이면서도 소리 한번 지르지 못하던
풍경를 얻어 내가 사는 아파트 베란다에 걸어두었습니다.
그 옛날 산에서 불던 바람은 아니련만 바람이 불 때마다 몸
을 흔들며 저도 모르게 아아 아아 기쁨의 웃음소리를 온몸으
로 토해내고 그러다가는 옛추억이 생각난 듯 아아 슬픔의 울
음소리를 길게 남기는 풍경이었습니다
풍경의 기쁨이 무엇이고 슬픔이 무엇인지 알 길 없는 나는
오직 소파에 편히 누워 그 녀석이 그래도 고물상에서 먼지를
쓰고 있기보다는 나으려니 여길 뿐입니다 그뿐입니까 어느 누
구도 알아듣지는 못하지만 딩그렁 뎅그렁 제 마음 속의 사연
을 다 펴내고 있지 않습니까.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 22/05/2025 08:46
Tôi mua chiếc chuông gió trong cửa hàng đồ cổ
Và treo ở ban công căn phòng của tôi
Chiếc chuông chắc đã từng làm vinh danh cho một ngôi đền
Và bị bán cho cửa hàng đồ cũ, bị những bàn chân dẫm đạp
Phải nhục nhã đớn đau nhưng chuông không thể nào cất tiếng
Dẫu bây giờ không phải những ngọn gió trên núi cao vẫn thổi
Nhưng chuông vẫn vang lên tiếng của niềm vui
Và có lúc như trở về ký ức
Chuông buồn đau những tiếng kêu dài
Tôi không làm sao hiểu được buồn vui trong mỗi tiếng ngân
Trong chiếc ghế đêm đêm tôi lặng im suy ngẫm
Chuông treo ở ban công nhà tôi còn hơn trong bụi bặm của cửa hàng đồ cũ
Và có phải tiếng chuông vang lên những lời gan ruột
Mà chẳng ai nhận ra bức thông điệp của chuông?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.