Vào một buổi sớm một tháng giá rét
Một tháng hấp hối đầy bùn và khói
Một tháng đau buồn bị bao vây và đau khổ
Qua cửa ướt át nhà tôi, người ta nghe lũ chó Châu Phi
Tru lên với tiếng súng, răng nanh đầy máu
Khi chúng tôi không mơ ước gì ngoài thuốc súng, khi chúng tôi
Tưởng đời chỉ đầy bọn ăn thịt người hung ác
Thì đánh tan cái giá lạnh Madrid trong sương mai
Tôi thấy với mắt tôi với tim tôi
Tiến vào những con người chiến đấu
Của binh đoàn nghèo khổ cương kiên
Đó là lúc chị em
Lo lắng mang nhớ nhung như ngọn lửa
Và cái chết Tây Ban Nha, nhức nhối hơn bao cái chết
Tràn trên cánh đồng ngày xưa rực rỡ mùa vàng

Trong các phố, máu người
Hoà với nước chảy từ các căn nhà tàn phá
Xương trẻ em, cái lặng im
Xé lòng của các bà mẹ
Cặp mắt những kẻ cô đơn nhắm nghiền
Giống như nỗi buồn, giống như khu vườn tàn phá
Sự tin tưởng như cành hoa bị giết

Các đồng chí ơi
Lúc đó
Tôi thấy
Và mắt tôi hãy còn kiêu hãnh
Tôi thấy các anh qua buổi sớm sương mai tiến vào từ Cát-ti-dơ
Lặng im và cương quyết
Như tiếng chuông trước bình minh
Đi từ xa đầy trang nghiêm, mắt sáng
Đi từ bí mật, đi từ Tổ quốc bị xâm chiếm, đi từ ước mơ
Đầy sự dịu dàng và đầy súng
Để bảo vệ cái thủ đô Tây Ban Nha, nơi mà tự do bị săn tìm đang hấp hối
Xâu xé bởi bầy thú dữ

Anh em ơi! Lúc ấy
Sự trong sáng, sức mạnh, lịch sử hiên ngang của anh em
Mọi người đều rõ cả
Tất cả cái ấy đến với những người không còn hy vọng
Xuống các hầm mỏ rỉ han
Lên những bậc thang cao nhất của nô lệ
Mong sao tất cả ngôi sao, tất cả bông lúa vùng Cát-ti-dơ và thế giới
Viết tên các anh và sự kiên cường của các anh giống như cây cổ thụ

Vì với hy sinh, các anh làm sống lại
Tin tưởng, tâm hồn, lòng tin
Và với khoan dung, cao cả, với những người đã chết
Như qua một thung lũng đá cứng bằng máu
Chảy tràn một con sông mênh mông của chim bồ câu sắt thép và ước mơ


Nguồn: Thơ Pablô Nêruđa (Nhiều người dịch, in lần thứ hai), NXB Văn học, 1974
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)