Tôi sinh ra bảnh bao trong tiếng vọng
Của bánh xe ngựa tải lăn nơi chốn quê xinh
Tôi được một công chúa trong làng mê đắm
Nàng mê tôi như mê một con người

Ở nơi ấy không có toà cao ốc
Không có dòng sông với sà lan chở nặng
Nhưng ở đó bánh mì và khoai tây nuôi tôi lớn
Lớn khôn lực lưỡng như nay

Tôi trưởng thành trong tiếng những chiếc xe MAZ gầm rú
Trên mảnh đất công nhân chắc chắn vững vàng
Nhưng tôi muốn làm sao cùng một lúc
Sống cả ở thị thành và sống cả ở nông thôn

Chà, thành phố và làng quê đối chọi
Chà, có cái gì đang bị hót bỏ đi
Tôi cứ bị giằng co bởi những ranh giới
Giữa hai bên thành phố và làng quê


1962
Nguồn: Đừng rơi lệ (thơ), Nikolai Rubtxov, NXB Thế giới, 2013
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)