Ты с кораблем прощалась…

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет с парусами
И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мироздание,
Я зарываюсь в бурю, как баклан
За вечный стон, за вечное рыдание
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру…


1962

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Với nụ cười với lệ tuôn rơi
Em ở lại một mình trên bến cảng
Và sóng lại làm buồm căng gió
Và tình anh sầu nhớ dâng tràn

Anh lao mình vào mênh mông lòng biển
Anh chìm trong bão tố như chim
Anh đã chót yêu đại dương khắc nghiệt
Vì muôn đời tiếng khóc xuyên tim

Anh đã chót yêu đô thành nơi đỉnh cực
Dẫu của người dưng nhưng anh vẫn quay về
Vì nơi đấy phải chịu nhiều giá buốt
Nơi đấy buồn muôn kiếp đê mê

Vì nơi đấy rạo rực bao giọng nói
Nơi đấy sầu xen lẫn vào vui
Em giã biệt con tàu trong gió lộng
Với nụ cười với lệ tuôn rơi...


Nguồn: Một góc thơ Nga, Hồng Thanh Quang dịch, NXB Văn học, 2000
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Quỳnh Hương

Em cười qua làn nước mắt,
Còn lại trên bến một mình,
Trên cột buồm dông lại nổi
Với nỗi buồn và tình anh!

Anh dấn thân vào biển rộng,
Vào bão, như cánh chim trời.
Anh yêu đại dương khắc nghiệt
Vì tiếng than suốt một đời.

Anh yêu thị thành xa lạ
Sau chuyến đi anh lại về,
Bởi nơi đó lạnh tái tê,
Bởi nơi đó buồn vô hạn.

Bởi nơi đó vang tiếng nói,
Nỗi buồn với bao tốt lành,
Em cười qua làn nước mắt,
Trong gió tiễn con tàu anh…

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời